Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      Lm. Trịnh Ngọc Danh
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
NGÀY 10 THÁNG 8 THÁNH LAURENSÔ PHÓ TẾ TỬ ĐẠO Lễ Kính
Âm thanh
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

BÀI ĐỌC : 2 Cr 9, 6-10

            6 Thưa anh em, tôi xin nói điều này: gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều.7 Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương.8 Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện,9 theo như lời đã chép: Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.

10 Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.

ĐÁP CA : Tv 111

Đ.        Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn. (c 5a)

1 Hạnh phúc thay, người kính sợ Chúa, những ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban. 2 Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường, dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc.

5 Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn, biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình. 6 Họ sẽ không bao giờ lay chuyển,thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân.

7 Họ không lo phải nghe tin dữ, hằng an tâm và tin cậy Chúa, 8 luôn vững lòng không sợ hãi chi và rốt cuộc coi khinh lũ địch thù.

9 Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc, đức công chính của họ tồn tại muôn đời, uy thế họ vươn cao rực rỡ.

BÀI TIN MỪNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 8, 12bc

            Hall-Hall :  Chúa nói : Ai theo tôi, sẽ không đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Hall.

TIN MỪNG : Ga 12, 24-26

            24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy.”

           

BÀI GIẢNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

CHẾT VÌ TIN MỪNG MỚI SỐNG THỰC

            Phó tế Laurensô Tử Đạo vào ngày 10 tháng 8 năm 258, vào đầu thế kỷ IV các tín hữu rất sùng kính ngài. Ngay tại Roma, có tới 35 Nhà Thờ mang tên Laurensô. Suốt năm Phụng Vụ có 25 lễ Kính, trong đó có Thánh Lễ kính thánh Laurensô và có Kinh Chiều I. ngài là một trong bảy Phó tế sống bên cạnh Đức Giáo hoàng. Thời ấy, Phó tế được bầu làm Giáo hoàng, nhiệm vụ của Phó tế là giữ tài sản của Giáo Hội do giáo dân dâng cúng để chia sẻ vào việc từ thiện.Ông Đêxyô, vua Roma đã ra lệnh chặt đầu Đức Giáo Hoàng SIXTUS II và các Phó tế đang dâng Lễ với Đức Giáo hoàng trong hang toại đạo. Riêng có Phó tế Laurensô được tha mạng nhằm bắt ông phải hiến tất cả tài sản của Giáo Hội cho vua, thì Phó tế Laurensô hứa với vua là 3 ngày sau sẽ dâng tất cả. Trở về nhà, thầy Laurensô lấy tất cả tài sản đang quản lý chia cho mọi người nghèo, rồi thầy dẫn những người nghèo ấy đến trước mặt vua, thưa : “Đây là tài sản của Hội Thánh, tôi dâng hết cho ngài”. Vua căm phẫn trước cử chỉ ngạo ngược ấy của Phó tế Laurensô, nên sai nung lửa tấm sắt cho đến khi đỏ rực, rồi trói Laurensô quăng trên đó, nằm trên tấm sắt Laurensô còn khôi hài nói với vua : “Thưa ngài, phía này chín rồi, ngài có thể ăn được!”

            Như vậy, Phó tế Laurensô đã thực thi Lời Kinh Thánh  : “Mỗi người hãy cho tùy theo ý định của lòng mình, không buồn phiền, không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương” (2 Cr 9, 7 : Bài đọc). Phó tế Laurensô không chỉ rộng tay chia sẻ của cải do giáo dân đóng góp, mà đặc biệt thầy đã chia chính mạng sống mình vì Tin Mừng  để làm cho Lời Đức Giêsu nói về những kẻ theo Ngài được ứng nghiệm : “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Mc 8,35).

            Đó là định luật tất yếu phải xảy ra cho những ai theo Đức Giêsu để sinh nhiều hoa trái việc lành, như Ngài nói : “Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa mì gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24 : Tin Mừng). Hạt giống vật chất nếu chết đi là thối luôn, không thể mọc lên được. Do đó, ta phải hiểu Lời Đức Giêsu nói “hạt lúa mì chết đi” là ám chỉ chính Ngài sẽ bị giết và được ông Nicôđêmô lãnh xác Ngài an táng trong lòng đất, chưa trọn ba ngày, thì “Hạt Giống” này đã mọc lên (Chúa Giêsu Phục Sinh), để rồi Ngài sai các Tông Đồ đi khắp thế giới tập họp môn đệ cho Ngài bằng hai việc : ban Thánh Tẩy cho họ, và dạy họ mọi điều Ngài đã truyền cho các ông (x Mt 28,19-20), và cứ như thế cho tới ngày cánh chung, thì từ “Hạt Lúa Mì” ấy đã chết sinh ra biết bao hạt khác, mà thánh Gioan được Chúa cho nhìn thấy trước : “Con Chiên đứng trên núi Sion và với 144 ngàn người, mang danh của Ngài và danh của Cha Ngài viết trên trán họ. Ngoài 144 ngàn người ấy, những người đã được mua chuộc từ cõi đất, họ là những kẻ không bị dây dớm với phụ nữ vì họ trinh khiết ; họ được tháp tùng theo Chiên Con bất cứ Ngài đi đâu ; họ đã được mua chuộc giữa loài người, làm tiên thường hiến dâng Thiên Chúa và Con Chiên” (Kh 14,1.3b-4).

Những người được Chúa cứu độ đã diễn tả người tôi trung Thiên Chúa mà ngôn sứ Isaia đã nói : “ĐỨC CHÚA đã muốn người phải bị nghiền nát vì đau khổ.Nếu người hiến thân làm lễ vật đền tội,người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn,và nhờ người, ý muốn của ĐỨC CHÚA sẽ thành tựu. Nhờ nỗi thống khổ của mình,người sẽ nhìn thấy ánh sáng và được mãn nguyện.Vì đã nếm mùi đau khổ, người công chính, tôi trung của Ta, sẽ làm cho muôn người nên công chính và sẽ gánh lấy tội lỗi của họ. Vì thế, Ta sẽ ban cho nó muôn người làm gia sản,và cùng với những bậc anh hùng hào kiệt,nó sẽ được chia chiến lợi phẩm, bởi vì nó đã hiến thân chịu chết, đã bị liệt vào hàng tội nhân;nhưng thực ra, nó đã mang lấy tội muôn người và can thiệp cho những kẻ tội lỗi” (Is 53,10-12).

            Người Tôi Trung gương mẫu nhất của Thiên Chúa chính là Đức Giêsu, Ngài dạy  chúng ta nếu muốn giữ được mạng sống mình, thì phải đi trên con đường Ngài đã đi (x 1Ga 2,6), nên Ngài kêu gọi : “Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quí trọng người ấy” (Ga 12,26 Tin Mừng). Có thế mới được Đức Giêsu hứa: “ Thầy sẽ đi dọn chỗ cho anh em và khi Thầy trở lại,Thầy sẽ đem anh em đi với Thầy,để Thầy ở đâu, anh em cũng được ở đó” (Ga 14,3), như Ngài đã xin với Chúa Cha : “Lạy Cha, Con muốn rằng Con ở đâu chúng cũng được ở đó với Con, để chúng được chiêm ngưỡng vinh quang của Con mà Cha đã ban cho Con” (Ga 17,20). Đó là “phúc lộc Chúa dành cho người biết thương xót và cho vay mượn” (Tv 112/111, 5a : Đáp ca). Vì vậy Đức Giêsu quả quyết: “Ai theo tôi, sẽ không đi trong bóng tối nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8,12bc: Tung hô Tin Mừng).

THUỘC LÒNG

- Hc 29,12-13: Rộng tay chia sẻ là con chất đầy kho lẫm và con sẽ thoát mọi nỗi gian nguy. Của chia sẻ sẽ nên vũ khí giúp con chống địch thù, lợi hại hơn cả khiên dầy giáo nhọn.

- Tb 4,10-11: Việc chia sẻ cứu cho khỏi chết và không để rơi vào cõi âm ty.Vì trước nhan Đấng Tối Cao, của chia sẻ là một lễ vật quý giá.

- 2Cr 9,6-8: Ai gieo ít thì gặt ít,ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện.

- 2Cr 9,9: Người rộng tay ban phát cho kẻ túng nghèo,đức công chính của họ tồn tại muôn đời.

- 1Ga 3,17: Đừng ai yêu bằng đầu lưỡi nhưng yêu bằng việc làm thật sự.

- Cv 20,35: Cho thì có phúc hơn là lấy.

- Giáo sư Alfred Adler nói: Kẻ nào không quan tâm đến người khác, chẳng những nó gặp nhiều khó khăn trên đời, mà còn là kẻ gây tác hại cho xã hội.

- Linh mục Carlyle nói: Muốn biết lòng nhân ái của ai,chỉ cần xem cách người đó đối xử với các tôi tớ.

- Nhà Tâm lý học Ive nói: Phần lớn nỗi thống khổ của người nghèo là họ nhìn thấy cách dùng tiền của phung phí,vô ý thức của người giàu.

http://phaolomoi.net


           


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: