Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      Lm. Trịnh Ngọc Danh
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
THỨ 2 SAU CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ
Âm thanh
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

BÀI ĐỌC : Ds 11, 4b – 15

          4b Ngày ấy con cái Ít-ra-en nói: "Ai sẽ cho chúng ta có thịt ăn đây?5 Nhớ thuở nào ta ăn cá bên Ai-Cập mà không phải trả tiền, rồi nào dưa gang, dưa bở, nào hẹ, nào hành, nào tỏi.6 Còn bây giờ đời ta tàn rồi; mọi thứ đó hết sạch, chỉ còn thấy man-na thôi."

7 Man-na như hạt ngò và trông nó như nhựa hương.8 Dân cứ việc chia nhau đi lượm, cho vào cối xay hoặc cối giã mà nghiền tán ra, rồi bỏ vào nồi nấu bánh, và mùi vị của nó như mùi vị bánh chiên dầu.  9 Đêm về sương rơi trên doanh trại, thì man-na cũng rơi xuống.

10 Ông Mô-sê nghe thấy dân tụm năm tụm bảy theo thị tộc mà kêu khóc tại cửa lều của mình. Còn ĐỨC CHÚA thì bừng bừng nổi giận. Ông lấy làm khổ tâm11 và thưa với ĐỨC CHÚA: "Sao Ngài lại làm khổ tôi tớ Ngài? Tại sao con lại không đẹp lòng Ngài, khiến Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con?12 Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không? Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: "Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào miền đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?13 Con lấy đâu ra thịt cho cả dân này ăn, khi chúng khóc lóc đòi con: "Cho chúng tôi thịt để chúng tôi ăn?14 Một mình con không thể gánh cả dân này được nữa, vì nó nặng quá sức con.15 Nếu Ngài xử với con như vậy, thì thà giết con đi còn hơn -ấy là nếu con đẹp lòng Ngài! Đừng để con thấy mình phải khổ nữa! "

ĐÁP CA : Tv 80                                                  

Đ.        Reo lên mừng Thiên Chúa, Đấng trợ lực chúng ta. (c 2a)

12 Dân Ta đã chẳng nghe lời,Ít-ra-en nào đâu có chịu. 13 Ta đành mặc họ lòng chai dạ đá,muốn đi đâu thì cứ việc đi!

14 "Ôi dân Ta mà đã nghe lời,Ít-ra-en chịu theo đường Ta chỉ, 15 thì hết những địch thù của chúng,những kẻ hà hiếp chúng xưa nay, Ta tức khắc trở tay quật ngã.

16 "Kẻ thù CHÚA sẽ cầu thân nịnh bợ,ấy là số phận chúng muôn đời; 17 còn dân Ta, Ta sẽ nuôi bằng lúa mì tinh hảo, mật ong rừng, Ta cho hưởng thoả thuê."

BÀI TIN MỪNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

TUNG HÔ TIN MỪNG : Mt 4,4b

            Hall-Hall : Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra. Hall.

TIN MỪNG : Mt 14, 22 – 36

           22 Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy! “, và sợ hãi la lên.27 Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ! “28 Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.”29 Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến! “ Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với! “31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi? “32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa! “

           34 Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét.35 Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người.36 Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được khỏi.

 

BÀI GIẢNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

KHỔ NHẤT DO TỘI MÌNH GÂY RA!

            Muốn hiểu những biến cố,việc làm, lời nói của Đức Giêsu khi Ngài còn mang thân xác sống trên dương thế, ta phải áp dụng phương pháp “bản lề”, có nghĩa là những gì xảy ra mà bốn Phúc Âm ghi lại trước Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu, sẽ được tái diễn, được lập lại sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại. Vì thế, chúng ta hiểu sau khi Đức Giêsu cho dân ăn bánh no thỏa, thuyền các Tông Đồ ra khơi gặp sóng gió (Tin Mừng),là Mạc Khải muốn nói : sau khi người Công Giáo dự Lễ, được ăn Chúa Giêsu Phục Sinh, no thỏa tâm hồn, vì được Chúa ở cùng, rồi ra về làm việc vẫn gặp sóng gió: Sóng gió vì Chúa cho phép xảy đến và sóng gió do tội con người gây ra.

I.      SÓNG GIÓ VÌ CHÚA CHO PHÉP XẢY ĐẾN, như bệnh tật, động đất, bão lụt…nhằm giáo dục con người : đừng ai mơ đời mình chỉ dừng lại, đóng khung trên dương thế. Đời này chỉ là quán trọ, phải luôn chuẩn bị hành trang lên đường đi về cõi phúc thật là Quê Hương trên trời. Nơi Chúa Giêsu đã ra đi trước để dọn chỗ cho những ai trung thành tin theo Ngài (x Ga 14,2-3). Vì thế loại sóng gió này cần thiết phải xảy đến.

II.    SÓNG GIÓ BỞI TỘI CON NGƯỜI GÂY RA MỚI THẬT LÀ KHỐN NẠN. Có hai loại tội người ta thường phạm gây hậu quả vô cùng thảm khốc, mà xem ra kẻ phạm tội lại không sám hối. Hai tội đó là :

1-    Chỉ muốn làm thỏa mãn nhu cầu thân xác.

Đan cử dân Do Thái trên đường về đất Chúa hứa, hằng ngày từ trời Chúa mưa manna cho ăn thỏa thuê, làm họ đầy sức mạnh đến nỗi không kẻ thù nào thắng được. Thế mà, họ vẫn còn thèm thuồng củ hành, củ tỏi ở đất Ai Cập, nên muốn giết thủ lãnh Môsê để trở về Ai Cập, chấp nhận làm nô lệ miễn là có thêm hương vị trong miếng ăn! Ông Môsê nghe dân kêu ca phản đối lại muốn giết ông, làm ông quá đau buồn nên thưa cùng Chúa : “Nếu đẹp lòng Ngài, xin Ngài giết quách tôi cho rồi,chứ đừng để tôi thấy mình phải khổ nữa” (x Ds 11,4b-15 : Bài đọc năm lẻ).

Có lần Chúa thấy dân phạm tội, gây phiền lòng ông Môsê, Ngài nói với ông : “Để Ta diệt chúng đi, nhưng Ta sẽ làm cho ngươi thành một nước lớn”. Nhưng ông Môsê lại xin Chúa đừng xử với dân như thế, nếu cần thì xin Chúa giết ông, để dân ngoại khỏi chê cười Chúa dùng ông dụ dân ra khỏi Ai Cập để giết (x Xh 32,7-16.30-32).

Vì dân kêu ca không có củ hành củ tỏi, nên ông Môsê xin Chúa cho chim cút bay đến để dân có thịt ăn, và họ đã mê ăn đến nỗi lòi thịt cả ra mũi! Nhưng rồi chúng lại kêu ca ăn thịt đến chán ngấy! (x Ds 11,16-20).Thế thì những kẻ chỉ lo ăn uống thỏa thuê là những kẻ bỏ Chúa mà tôn thờ của cải vật chất, như dân Do Thái bỏ Chúa mà thờ bò vàng, làm Chúa thịnh nộ, Ngài phán với ông Môsê : “Ta sẽ trừng phạt chúng vì tội của chúng” (x Xh 32,30-34).

Sự cố trên minh chứng những kẻ chỉ lo đến nhu cầu thân xác mà bỏ “tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài” (Mt 6,33), chắc chắn sẽ gây sóng gió kinh hoàng cho đồng loại và cho chính mình. Vì vậy, Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện trong kinh Lạy Cha : “Xin cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày” (Mt 6,11), nghĩa là không thừa không thiếu của ăn, vì thừa của cải, của sẽ lấp mắt không nhìn thấy Chúa, còn thiếu ăn thì sinh trộm cắp, làm Chúa xấu hổ! (x Cn 30,8-9).

Anh Nguyễn văn S. vừa cưới vợ, thì biến cố 30/04/1975 cũng vừa tới. Cha mẹ anh gặp khó khăn vì biến cố này, nên không đồng ý cho vợ chồng anh sống chung, thế là anh và vợ phải chuyển xuống Rạch Giá sinh sống.

Gặp thời điểm anh S. có người bạn rủ đi vượt biên và cho vợ chồng anh thiếu nợ, khi nào tới nơi làm ăn sẽ trả!

Sang tới đất Mỹ, vợ chồng S vừa đi học, vừa cần cù làm việc, nên đã sớm tạo được của hàng buôn bán, và trở thành người Việt giàu có trên đất Mỹ!

Sau 18 năm xa quê hương, vợ chồng muốn về Việt Nam thăm bố mẹ, và cũng là dịp để khoe với gia đình, chòm xóm về sự thành đạt của mình!

Cha mẹ anh ở Việt Nam cũng gặp may, xây được một ngôi nhà lớn làm khách sạn kinh doanh, nên giàu có hơn trước.

Vợ chồng S. về tới quê nhà, vì muốn gây bất ngờ cho bố mẹ, nên anh để vợ ở tạm nhà một người bạn, còn anh đóng vai người khách đến thuê khách sạn! Vì đã xa gia đình hơn 18 năm, nên mẹ anh không nhận ra con trai mình, là thằng S. trước đây gầy và đen nay thành một người bảnh bao, xuất  tướng !

Thuê được phòng, đêm ấy anh S mời mẹ và em gái lên phòng, anh mở va-li ra cho hai mẹ con nhìn thấy va-li đầy ắp dollars, vàng, kim cương! Thế là đêm đó hai mẹ con lẻn lên phòng thủ tiêu anh S để cướp số tài sản ấy!?

Ba ngày sau,vợ S quá suốt ruột,không nghe tin chồng,nên cô quyết định đến khách sạn của mẹ hỏi thăm về S, rồi kể lai lịch của vợ chồng cho mẹ và em gái nghe. Như tiếng sét đánh phủ đầu, bà mẹ và cô em qúa hối hận nên đã nhảy lầu tự tử!!

Thật đúng như lời Chúa Giêsu dạy: “Hãy coi chừng, tránh mọi thứ tham lam, vì không phải ai được sung túc là đời sống người ấy được đảm bảo chắc chắn nhờ nơi của cải” (Lc 12,15).

Bởi thế thánh Phaolô dạy : “Tham tiền là nguồn gốc mọi tội ác!” (1Tm 6,10).

2- Sóng gió ập đến vì nói không đúng ý Chúa.

Ngôn sứ Khanangia nói với ngôn sứ Giêrêmia trong nhà Chúa trước mặt các tư tế và toàn dân : Dân sẽ được hồi hương không còn bị lưu đày, để chứng minh điều này ngôn sứ Khanangia lấy cái gông bằng gỗ đang đeo ở cổ ngôn sứ Giêrêmia bẻ gãy quăng đi, ông Khanangia tưởng nói như thế là đẹp lòng dân, thậm chí, ông Giêrêmia cũng ước được như vậy. Nhưng ngôn sứ Khanangia không được Chúa truyền dạy nói như thế, ông chỉ nói dối dân, nên Chúa phán với  ngôn sứ Giêrêmia : “Hãy đi nói với Khanangia, Chúa phán thế này : ngươi đã bẻ gãy cái gông bằng gỗ, thì hãy làm những cái gông bằng sắt thế vào. Quả thật,Ta sẽ quàng một ách bằng sắt vào cổ tất cả các dân này, khiến chúng phải làm tôi Nabukodonosor, vua Babylon, ngay cả những giống vật ngoài đồng, Ta cũng trao cho nó”. Như vậy, vì ngôn sứ Khanangia nói dối, mà mọi dân phải khổ hơn trước, còn ông Khanangia thì đã chết vào tháng thứ bảy năm ấy” (x Gr 28,1-17 : Bài đọc năm chẵn).

Kinh Thánh đã kết án kẻ nói dối : “Nơi con người, nói dối là điều đê tiện xấu xa,kẻ dốt nát cứ luôn mồm nói dối. Trộm cắp còn đỡ hơn nói dối, nhưng cả hai đều chuốc lấy hư vong. Kẻ quen nói dối là kẻ vô liêm sỉ, nỗi nhục không bao giờ rời xa nó.” (Hc 20,24-26).

Sự cố trên đây tưởng nay đang tái diễn trong lòng Hội Thánh Công Giáo, vì có rất nhiều chủ chăn không giảng Lời Chúa đúng Luật Phụng Vụ

Hiến Chế Phụng Vụ số 24 : Trong việc cử hành Phụng Vụ, Thánh Kinh giữ vai trò tối quan trọng. Thực vậy, Hội Thánh trích từ Thánh Kinh những Bài để đọc, những Bài để dẫn giải trong Bài giảng. Phải xúc tiến việc canh tân, phát triển và thích ứng Phụng Vụ, cần phải phát huy lòng mộ mến Kinh Thánh đậm đà và sống động”.

Và số 52 : “Bài giảng phải căn cứ vào Thánh Kinh, để trình bày các mầu nhiệm Đức Tin và những quy tắc cho đời sống Kitô giáo trong suốt chu kỳ năm Phụng Vụ, rất đáng được coi như một phần của chính Phụng Vụ”.

Thế thì bất cứ ai giảng mà không dựa vào các Bài đọc Kinh Thánh đã công bố trong Thánh Lễ, hoặc là bỏ bớt Bài đọc, không tạo nên sự liên kết thống nhất Giáo Lý qua các thời đại từ Cựu Ước đến Tân Ước, là người chống lại ý của Hội Thánh, chống lại ý Chúa. Nhiều khi dùng Tòa giảng chỉ để thông tin những chuyện đang xảy ra trên thế giới mà chẳng ăn hợp gì với Lời Chúa trong Thánh Lễ ! Phổ thông hơn, nhiều vị giảng lễ An Táng chỉ kể đời tư của người quá cố, chứ không dựa vào các Bài đọc, giảng như thế chỉ để làm hài lòng nhà Hiếu, thì khác nào ngôn sứ Khanangia giảng làm thỏa lòng người nghe, nhưng không đúng ý Chúa, nên tai họa đổ xuống đầu dân và người giảng không thoát án tử!

Vậy các chủ chăn hãy giảng đúng Lời Chúa theo Luật Hội Thánh đã quy định, để làm cho giáo dân nhận ra Lời Chúa trong Phụng Vụ tối ư quan trọng (x HCPV số 24), có thế giáo dân mới quý trọng Lời Chúa hơn của cải vật chất, mà cất lời cầu : “Lạy Chúa, thánh chỉ Ngài xin dạy cho con” (Tv 119/118, 68b : ĐC năm chẵn), và cùng nhau “reo lên mừng Thiên Chúa, Đấng trợ lực chúng ta” (Tv 81/80,2a: ĐC năm lẻ). Bởi vì “người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh nhưng còn nhờ mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4b : Tung Hô Tin Mừng).

THUỘC LÒNG

            Tôi giảng chẳng cần lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Lời Chúa và quyền năng Thiên Chúa (1Cr 2,4).

http://phaolomoi.net

Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: