Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      Lm. Trịnh Ngọc Danh
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ
Âm thanh
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

BÀI ĐỌC : Ds 12, 1-13

            1 Hồi ấy, bà Mi-ri-am và ông A-ha-ron phản đối ông Mô-sê về người đàn bà xứ Cút mà ông đã lấy, vì ông đã lấy một người đàn bà xứ Cút làm vợ.2 Họ nói: "ĐỨC CHÚA chỉ phán với một mình Mô-sê sao? Người đã chẳng phán với cả chúng ta nữa ư? " Và ĐỨC CHÚA nghe được.3 Ông Mô-sê là người hiền lành nhất đời.

            4 Đột nhiên ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê, ông A-ha-ron và bà Mi-ri-am: "Cả ba hãy đi ra Lều Hội Ngộ! " Và ba người đã ra.5 ĐỨC CHÚA ngự xuống giữa đám mây và dừng lại ở cửa Lều. Người gọi ông A-ha-ron và bà Mi-ri-am, và hai người đi ra.6 Người phán: "Hãy nghe Ta nói đây!Nếu trong các ngươi có ai là ngôn sứ, thì Ta, ĐỨC CHÚA, Ta sẽ tỏ mình ra cho nó trong thị kiến, hoặc sẽ phán với nó trong giấc mộng. 7 Nhưng với Mô-sê tôi tớ Ta thì khác: tất cả nhà Ta, Ta đã trao cho nó. 8 Ta nói với nó trực diện, nhãn tiền, chứ không nói bí ẩn, và hình dáng ĐỨC CHÚA, nó được ngắm nhìn. Vậy tại sao các ngươi không sợ nói động đến Mô-sê, tôi tớ Ta? "

            9 ĐỨC CHÚA nổi cơn thịnh nộ với họ mà bỏ đi.10 Khi mây bốc lên khỏi Lều, thì bà Mi-ri-am bị cùi, mốc thếch như tuyết; ông A-ha-ron quay nhìn bà Mi-ri-am, thì kìa bà đã bị cùi.
11 Ông A-ha-ron nói với ông Mô-sê: "Lỗi tại tôi, thưa ngài, nhưng xin ngài đừng kết tội chúng tôi; chúng tôi đã dại dột mà phạm lỗi và đáng tội.12 Xin đừng để cho cô ấy nên như đứa chết yểu, vừa lọt lòng mẹ đã bị ăn mòn mất một nửa phần thịt mình rồi."

13 Ông Mô-sê kêu cầu lên ĐỨC CHÚA rằng: "Ôi, lạy Chúa, xin chữa lành cô ấy! "

ĐÁP CA : Tv 50

Đ.        Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương,

            vì chúng con đắc tội với Ngài. (x c 3a)

3 Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con,mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm. 4 Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.

5 Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. 6a Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa,dám làm điều dữ trái mắt Ngài.

6bc Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án, liêm chính khi xét xử. 7 Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai.

12 Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ.13 Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh, đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài.

BÀI TIN MỪNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 1, 49b

            Hall-Hall : Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Israel. Hall

TIN MỪNG : Mt 15,1-2.10-14

           1 Bấy giờ có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng : 2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?”

           10 Sau đó, Đức Giê-su gọi đám đông lại mà bảo : “Hãy nghe và hiểu cho rõ : 11 Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.”12 Bấy giờ các môn đệ đến gần Đức Giê-su mà thưa rằng : “Thầy có biết không ? Những người Pha-ri-sêu đã vấp phạm khi nghe Thầy nói lời ấy.” 13 Đức Giê-su đáp : “Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. 14 Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố.”

           

BÀI GIẢNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

QUÉT RÁC TƯ TƯỞNG

Rác làm bẩn môi trường ; tư tưởng sai lạc làm nhơ bẩn cuộc sống, hồn bốc mùi hôi! Mà nhiều linh hồn hôi thối, thì làm cho môi trường tỏa ra mùi tử khí. Bởi vì tư tưởng hướng ra hành động : Tư tưởng tốt hành động tốt, suy nghĩ, nói bậy sinh ra hành động gian ác!

Rất nhiều người Biệt phái (Pharisêu) cùng các kinh sư cẩn thủ giữ tập tục tiền nhân, như để giữ cuộc sống không bị nhơ, thì phải tránh ăn thịt heo, không ăn huyết, con vật chết ngột… (x Dnl 14,3-21). Trong khi đó Kinh Thánh cho biết: “Mọi vật Chúa dựng nên đều tốt lành, không có gì phải loại bỏ, nếu biết tạ ơn mà dùng” (1Tm 4,4). Thế mà một số Pharisêu và kinh sư đến đặt câu hỏi với Đức Giêsu : “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa? Đức Giêsu trả lời: Hãy nghe và hiểu cho rõ: Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” (Mt 15,2.10-11 : Tin Mừng). Vì “từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm,trộm cắp, giết người, trong khi đó các ông cứ cố thủ truyền thống của cha ông lấy làm thánh giáo mà gạt bỏ Lời Thiên Chúa, lại còn làm nhiều điều khác giống như vậy” (x Mc 7,21.13), trong đó có nhiều điều hoàn toàn nghịch với Giáo Lý của Chúa.

1/ KHI NHẬP TIỆC, người ta thường nói :

-  Nam vô tửu như cờ vô phong.

-  Rượu bất khả ép, ép bất khả từ.

-  Anh tới đâu tôi tới đó.

-  Một hai ba dô !

-  Một trăm phần trăm, không long đền, không rơi rớt.

            Trong khi đó Kinh Thánh đáng giá hơn châu ngọc thì lại không quan tâm:

            +  Đừng say sưa rượu chè, chỉ tổ hư thân (Ep 5,18).

+  Dành cho ai những “thôi rồi”, dành cho ai “những hỡi ôi”, dành cho ai những gây gổ, dành cho ai những lời than van, dành cho ai những vết thương chẳng lý do? Đó là kẻ nán lại bên bầu rượu… Nó cắn như rắn lục, nọc độc hổ mang (Cn 23,29.33)

+  Khốn cho kẻ đổ rượu cho đồng loại uống, khốn cho kẻ pha thêm thuốc độc để người ta say, ngõ hầu có thể dòm ngó cái lõa lồ của họ, ngươi đã ứa nhục chứ không phải vinh (Habacuc  3,15-16a).

2/ LÚC TỨC GIẬN, người ta động viên nhau :

-  Con gà tức nhau vì tiếng gáy.

-  Lành làm gáo, mẻ làm muôi.

-  Ông ăn chả, bà ăn nem.

Nào có ai động viên nói Lời Chúa :

+ Có nóng giận thì sao cho đừng mắc tội, chớ để mặt trời lặn mà cơn giận chưa tan (Ep 4,26).

+  Có ác thì như con nít thôi (1Cr 14,20).

+ Sự nóng giận của người ta không làm nên sự công chính của Thiên Chúa (Gc 1,20).

+ Chớ để sự dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ (Rm 12,21).

3/ TRƯỚC VIỆC TỐT PHẢI LÀM, nhiều người lại thoái thác ;

-  Ăn có mời làm có khiến.

-  Cờ đến tay ai người ấy phất.

Mà có mấy ai để cho Lời Chúa thúc bách mình :

+ Biết điều tốt mà không làm thì có tội (Gc 4,17).

+ Đoán ý muốn người khác để phục vụ giống Mẹ Maria (Lc 1,39t ; Ga 2,3).

+ Cha Ta hằng làm việc, Ta cũng thế (Ga 5,17).

+ Mọi sự thuộc về anh em, anh em thuộc về Chúa Kitô, Chúa Kitô thuộc về Chúa Cha (1Cr 3,22b-23).

4/ TÌM NGUỒN SỐNG, người ta chỉ tìm của cúng cho “thần” bụng, nên nói :

-  Có thực mới vực được đạo.

-  Có tiền mua tiên cũng được.

Trong khi đó Chúa Giêsu dạy thì không ai lưu ý đem ra thực hành:

+ Người ta sống không nguyên bởi bánh nhưng bởi mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra  (Mt 4,4).

+ Hãy ra công làm việc, đừng vì lương thực hư nát, nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống muôn đời (Ga 6,27).

+ Không phải vì dư dật của cải mà mạng sống con người được bảo đảm chắc chắn (Lc 12,15).

5/ KHI NGHE NHỮNG LỜI ĐÀM TIẾU, người ta thường phụ họa :

-  Không có lửa sao có khói.

-  Thế gian không ít thì nhiều, không ai đặt điều nói không.

Nói như thế thì hoàn toàn nghịch với Lời Đức Giêsu dạy :

+  Các ngươi hãy coi chừng điều các ngươi nghe (Lc 8,18).

            +  Mọi lời nói vô ích đều phải trả lẽ trong ngày phán xét (Mt 12,36).

6/ MUỐN TỎ RA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH, người ta thường động viên nhau :

-  Ở đời cái gì cũng nên biết một tí.

Trong khi đó thánh Tông Đồ dạy :

+ Được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có ích, được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều xây dựng. Đừng để sự gì vô ích lạm phép trên thân thể tôi (1Cr 6,12).

7/ ĐỂ TỎ LÒNG HIẾU THẢO VỚI NGƯỜI QUÁ CỐ, NGƯỜI TA THƯỜNG NHẮC NHAU:

-  Nghĩa tử là nghĩa tận.

-  Sống dầu đèn, chết kèn trống.

Còn Đức Giêsu lại dạy: “Ông Môsê đã dạy rằng: Ngươi hãy thảo kính cha kính mẹ và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử! Còn các ông, các ông lại bảo: Những gì con có để giúp cha mẹ đều là "co-ban" nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa" rồi, không cần gì để giúp cha mẹ nữa. (Mc 7,10-12).

8/ KHI PHẢI BẢO VỆ QUYỀN LỢI, ai cũng chủ trương :

-  Ăn cây nào, rào cây đó.

-  Một giọt máu đào hơn ao nước lã.

-  Làm phúc nơi nao, cầu ao rách nát.

-  Ăn cơm nhà, vác ngà voi.

Trong khi đó Chúa Giêsu muốn :

+  Ai yêu cha mẹ hơn Ta không xứng đáng với Ta (Mt 10,27).

+ Hãy thật lòng khiêm nhường coi kẻ khác hơn mình ; đừng dán mắt vào quyền lợi riêng mình, song cả vào quyền lợi người khác nữa (Pl 2,3).

+ Nếu tôi luôn làm hài lòng người đời, tôi không còn là nô lệ của Chúa Kitô (Gl 1,10).

+  Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người ta (Cv 5,29).

+  Cho thì có phúc hơn là nhận (Cv 20,35).

Ôi thật tồi tệ khi người ta gạt Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, ngay những điều từ trong lòng xuất ra những tư tưởng xấu xa, chính nó đã đủ làm cho người ta ra ô uế, lại còn vơ lấy những tập tục của phàm nhân, sai với Giáo Lý của Chúa mà hướng dẫn mọi sinh hoạt của mình, thì còn ra khốn nạn biết chừng nào!

            Thực tế, ai mạnh miệng nói Lời Chúa, ai can đảm công bố sự thật, thì rất dễ làm mất lòng nhiều người. Thực vậy, cả đến Đức Giêsu, chỉ vì muốn nói sự thật để mọi người cải thiện, thế mà khi Ngài lên tiếng giảng dạy lại làm cho nhiều kẻ uất ức! Đan cử : Các môn đệ đến gần Đức Giêsu mà thưa rằng: "Thầy có biết không? Những người Pharisêu đã vấp phạm khi nghe Thầy nói lời ấy." Đức Giêsu đáp: "Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. Cứ để mặc họ.” (Mt 15,12-14a : Tin Mừng). Đức Giêsu nói như thế là Ngài có ý nhắc đến dụ ngôn lúa tốt và cỏ lùng trong ruộng, đầy tớ thì muốn nhổ cỏ ngay, còn chủ ruộng lại nói cứ để như thế cho đến mùa gặt! (x Mt 13, 24-30).

            Đức Giêsu tôn trọng tự do mà Thiên Chúa đã ban cho con người, nên người ta có quyền chọn Ngài là Chân Lý, và cũng có quyền khước từ Ngài chà đạp Chân Lý. Kẻ sống như thế là loại mù quáng. Đúng như Lời Đức Giêsu nói với các môn đệ : “Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố” (Mt 15,14 : Tin Mừng). Chỉ có “Đức Giêsu là ánh sáng ban sự sống” (Ga 8,12). Thế thì những kẻ cố thủ tập tục tiền nhân, họ là loại mù, nhưng nếu tin theo Đức Giêsu là ánh sáng, thì họ lại trở thành lãnh đạo dẫn dắt người anh em. Ta biết đi trong đêm tối, người sáng mắt và kẻ mù chẳng ai hơn ai. Nhưng nếu người mù có cây đèn trên tay, thì anh vẫn là người lãnh đạo cả đoàn người sáng mắt. Tiếc rằng một lần kia anh mù trong đêm tối bật đèn giơ cao nói với đoàn người sáng mắt : “Đi lối này, đi lối này”. Thế là nhiều người tiến lại cứ xô vào anh. Anh chửi thề : “Đ.M. Chúng mày mù hết hả? Tao bật đèn soi lối cho chúng mày đi, tại sao cứ xô vào tao?” Mọi người phản đối : “Chính mày mù thì có, đèn của mày bị gió thổi tắt mà mày cứ hô đi lối này! Chúng tao tưởng mày có cây gậy dò đường dẫn lối cho bọn tao”.

            Bởi thế tất cả những ai mò mẫm đi tìm Chân Lý, thì hãy chạy đến với Chúa Giêsu để được Ngài thương xót. Đan cử : Bà Mariam mù quáng cho rằng không lẽ Chúa chỉ dùng ông Môsê nói với dân sao?Mình cũng có quyền nói Lời Chúa chứ!Chúa nghe được liền phạt bà bị cùi.Ông Aharon đến năn nỉ với ông Môsê cầu Chúa tha tội cho bà, và ông Môsê đã nhận lời (x Ds 12,1-13 : Bài đọc năm lẻ).

Chuyện này gây thắc mắc cho nhiều người : Tại sao ông Aharon và bà Mariam đều phản đối ông Môsê lấy vợ ngoại, ông không xứng đáng được Chúa chọn làm ngôn sứ! Thế mà Chúa chỉ phạt bà Mariam bị cùi?!

Có lẽ ông Aharon đã biết lỗi của mình (x Ds 12,11 : Bài đọc năm lẻ), tuy ở đây không nói ông bị phạt, vì truyền thống tư tế muốn bỏ qua. Sau này, bà Mariam và ông Aharon đều bị phạt chết trước ông Môsê (x Ds 20,1-28) [theo chú giải của TOB].

Thời Tân Ước, Chúa Giêsu còn trổi vượt hơn ông Môsê, Ngài hằng cầu khẩn Chúa Cha thương xót tất cả những kẻ mù quáng đến với Ngài trong tâm tình sám hối để được Ngài mở mắt cho. Đan cử như ông Phaolô đang trên đường xông về Đama bách hại Hội Thánh, thình lình một luồng ánh sáng từ trời xô ông xuống đất, làm đôi mắt bị mù, nhưng khi ông theo lệnh Chúa Giêsu đến gặp ông Hananya, môn đệ của Ngài để học tin vào Chúa Giêsu, nhờ đó mắt ông được bừng sáng hơn xưa, trở thành Tông Đồ muôn dân (x Cv 9 ; Gl 2) ; Cũng như vào thời vua Giôsigia, ông đã ủng hộ cuộc canh tân Đức Tin và nền phụng tự của những ai tôn thờ Thiên Chúa, nên Chúa đã ủng hộ vua chinh phục thành công một phần lãnh thổ trước kia thuộc vương quốc Israel, và lúc ấy là một tỉnh của Assur sau khi Samari sụp đổ bởi tội từ thời cha ông họ : “Đức Chúa phán thế này: Vết thương của ngươi hết đường cứu chữa, vết đòn của ngươi không thể lành được.  Không ai biện hộ cho vụ kiện của ngươi; Ta đánh ngươi để nghiêm khắc sửa trị, chỉ vì sự gian ác của ngươi quá nhiều, và tội lỗi của ngươi quá nặng. Ta sẽ chạnh lòng xót thương.Thành sẽ được dựng lại. Từ các nơi ấy, sẽ vọng ra lời cảm tạ và tiếng reo mừng. Ta sẽ làm cho chúng tăng số, và cộng đoàn của nó sẽ đứng vững trước nhan Ta. Ta sẽ sửa phạt mọi kẻ áp bức nó. Thủ lãnh của nó sẽ từ nó xuất thân, và người thống trị nó sẽ từ giữa nó mà ra(x Gr 30,1-2.12-15.18-21a : Bài đọc năm chẵn).

            Vậy tất cả những ai ước mơ một cuộc sống thánh thiện, hãy sám hối tội mình, vì đã nhắm mắt làm  ngơ Lời Thiên Chúa, mà cố thủ tập tục loài người như thánh giáo (x Mc 7,13), hãy đến dự Lễ và cầu nguyện : “Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài” (Tv 51/50,3a : ĐC năm lẻ). Vì chỉ có “Chúa sẽ xây dựng lại Sion, sẽ xuất hiện quang vinh rực rỡ” (Tv 102/101,17 : ĐC năm chẵn). “Xây dựng lại Sion” là công việc của Chúa Giêsu muốn đưa muôn dân vào Hội Thánh Ngài, để học biết cách thực hành Lời Thiên Chúa, chứ không lo giữ các tập tục của tiền nhân.Vì thế phải thưa cùng Đức Giêsu:“Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Israel” (Ga 1,49 : Tung Hô Tin Mừng).

THUỘC LÒNG :

            Đức Giêsu khuyến cáo : “Các ngươi gạt bỏ Điều Răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm." (Mc 7,8).

http://phaolomoi.net

Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: