Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN NĂM B
Audio
Video
Video
Video
Video
Video
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
 BÀI ĐỌC 1 : 1 V 19,4-8

            Trong cuộc hành trình lên núi Khô-rếp,4 ngôn sứ Ê-li-a  đi một ngày đường trong sa mạc. Ông đến ngồi dưới gốc một cây kim tước. Ông xin cho được chết và nói: "Lạy Đức Chúa , đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con."5 Rồi ông nằm dưới cây kim tước đó và thiếp đi. Nhưng này có một thiên sứ đụng vào người ông và nói: "Dậy mà ăn! "6 Ông đưa mắt nhìn thì thấy ở phía đầu ông có một chiếc bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước. Ông ăn bánh, uống nước, rồi lại nằm xuống.7 Thiên sứ của Đức Chúa trở lại lần nữa, đụng vào người ông và nói: "Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa."8 Ông dậy, ăn bánh và uống nước. Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rếp, là núi của Thiên Chúa.

ĐÁP CA : Tv 33

Đ.        9a Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy.

2 Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi.3 Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.

4 Hãy cùng tôi ngợi khen Đức Chúa, ta đồng thanh tán tụng danh Người. 5 Tôi đã tìm kiếm Chúa, và Người đáp lại, giải  thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.

6 Ai nhìn lên Chúa sẽ vui tươi hớn hở, không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi. 7 Kẻ nghèo này kêu lên và Chúa đã nhận lời, cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.

8 Sứ thần của Chúa đóng trại chung quanh để giải thoát những ai kính sợ Người.9 Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy: hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người!

BÀI ĐỌC 2 : Ep 4,30 – 5,2

            4 Thưa anh em, 30 anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc.31 Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác.32 Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.

            5 1 Vậy, anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương,2 và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt. 

BÀI TIN MỪNG
 TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 6,51

            Hall-Hall : Chúa nói : Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Hall.

TIN MỪNG : Ga 6,41-51

            Khi ấy, 41 người Do-thái liền xầm xì phản đối, bởi vì Đức Giê-su đã nói: "Tôi là bánh từ trời xuống."42 Họ nói: "Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: "Tôi từ trời xuống? "43 Đức Giê-su bảo họ: "Các ông đừng có xầm xì với nhau!44 Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. 45 Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi.46 Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha.47 Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời.48 Tôi là bánh trường sinh.49 Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết.50 Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết.51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống."

BÀI GIẢNG

SỐNG BỞI TIN CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ,

CHỨNG MINH BẰNG VIỆC LÀM

(x Rm 1,17 ; Gc 2,17t)

 

            Dự tiệc Thánh Thể là muốn kết hợp với Chúa Giêsu đã chết và sống lại, Ngài trở thành Bánh trường sinh đối với những ai :

-         Tin Chúa Giêsu cho hồn xác con người hằng sống hạnh phúc, hơn dân Do Thái ăn manna hằng ngày nhưng vẫn phải chết.

-         Tin Chúa Giêsu là Bánh ban sự sống từ trời xuống, thì phải thể hiện bằng việc làm.

 

I. TIN CHÚA GIÊSU CHO HỒN XÁC CON NGƯỜI HẰNG SỐNG HẠNH PHÚC, HƠN DÂN DO THÁI ĂN MANNA HẰNG NGÀY NHƯNG VẪN PHẢI CHẾT.

            Đức Giêsu giải thích cho những người Do Thái tuốn đến với Ngài để xin bánh ăn no bụng : “Tôi là bánh trường sinh.Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết.Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” (Ga 6,48-50 : Tin Mừng).

            Nhưng người Do Thái phản đối, vì họ biết Ngài chỉ là con bác thợ mộc Giuse, mẹ Ngài chẳng ai lạ gì, làm sao có thể tin ông ấy là bánh từ trời xuống được?  “Đức Giêsu bảo họ: "Các ông đừng xầm xì với nhau! Chẳng ai đến được tôi, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6,43-44 : Tin Mừng). Và “Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn Bánh này sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,51 : Tung Hô Tin Mừng). Như thế người ta phải cầu xin với Chúa Cha ban Đức Tin cho, mới có khả năng nhận biết : “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người, thì khỏi phải chết,nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Kẻ nào không tin Đức Giêsu là Bánh ban sự sống, Ngài nói với họ :

-         Ai có thể bắt lỗi tôi, nếu tôi nói sự thật, sao các ngươi không chịu tin (Ga 8,46).

-         Nếu tôi nói tôi không biết Cha, tôi là kẻ nói láo  (Ga 8,54).

-         Nếu các người không chịu tin vào tôi bởi Cha mà đến, thì ít là hãy tin vào các việc tôi đã làm  (Ga 10,38).

-         Tôi biết các lệnh truyền của Chúa Cha ấy chính là sự sống đời đời (Ga 12,50a).

-         Để cho thế gian biết là tôi yêu mến Cha, và như Cha đã truyền dạy tôi thế nào, tôi làm y  như Cha dạy (Ga 14,31).

Vì những Lời Chúa Giêsu đã giải thích trên, mà vẫn còn có những kẻ ngoan cố không chịu tin, thì Ngài mới lên tiếng trách : “Giả như các người nói :“Chúng tôi mù”, thì các người vô tội, nhưng các người lại nói :“Mắt chúng tôi sáng”, nên tội các người vẫn còn đó!” (Ga 9,41).

II. TIN CHÚA GIÊSU LÀ BÁNH BAN SỰ SỐNG TỪ TRỜI XUỐNG, THÌ PHẢI THỂ HIỆN BẰNG VIỆC LÀM.

            Mỗi khi đến dự Lễ, ta được Chúa ban hai Lương Thực : Lời Chúa và Chúa Giêsu Thánh Thể

            1- Lương thực Lời Chúa.

            Đức Giêsu nói : “Người ta không chỉ sống nhờ bánh mà còn nhờ mọi Lời Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4). Và chỉ trong Thánh Lễ, Chúa Giêsu mới nói : “Hết mọi người được Thiên Chúa dạy bảo : Vậy phàm ai muốn nghe lời giáo huấn của Chúa Cha thì sẽ đến với tôi, bởi vì Cha tôi dạy sao tôi nói như vậy” (Ga 6,45 ; 12,50b). Muốn dân Chúa gia tăng, các chủ chăn trong Hội Thánh phải nhiệt tâm làm cho Giáo Huấn của Chúa Cha vang dội thấm vào lòng mọi người. Ngày nay trên thế giới chỉ có Giáo Hội Công Giáo Hàn Quốc tỷ lệ tín hữu gia tăng. Có người đến đó đặt câu hỏi với các Giám mục : “Các ngài có phương pháp nào mới, kế hoạch nào hay để tăng số giáo dân?” Thì nhận được câu trả lời : “Chúng tôi chẳng có phương pháp nào mới cả, cũng chẳng có kế hoạch nào lạ làm tỷ lệ giáo dân gia tăng, chúng tôi chỉ bắt chước anh em Tin  Lành, họ rất nhiệt tâm rao giảng Lời Chúa”. Mà ai đến nhà thờ Tin Lành cũng phải khâm phục tín đồ của các mục sư rất quảng đại nghe Lời Chúa cả tiếng đồng hồ, chứ không như giáo dân Công Giáo chỉ muốn nghe giảng khoảng 10 phút trở lại! Đến dự Lễ vì yêu Chúa thì không còn ai nghĩ đến thời giờ, khác nào khi vợ chồng còn yêu nhau, họ nói nói nghe nghe mà chẳng nghĩ đến thời giờ. Chỉ khi nào họ bất hòa, cần thiết lắm nói một lời đã đủ! Thánh Augustin nói : “Ở đâu có tình yêu ở đó hết khó nhọc, giả như có khó nhọc, lại yêu chính sự khó nhọc đó!”

            Ai được Chúa dạy bảo còn được thanh tẩy tội lỗi, hơn “ngôn sứ Isaia vào Đền Thờ thấy các thiên thần đối đáp tung hô :“Thánh ! Thánh ! Chí Thánh ! ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng Thánh ! Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa !”Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển ; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù.Bấy giờ tôi thốt lên : “Khốn thân tôi, tôi chết mất ! Vì tôi là một người môi miệng ô uế,tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế, thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là ĐỨC CHÚA các đạo binh !” Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà  gắp từ trên bàn thờ. 7 Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói : “Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi, ngươi đã được tha lỗi và xá tội.” (Is 6,3-7).

            Than hồng thanh tẩy miệng ngôn sứ Isaia đó là dấu chỉ các Kitô hữu mỗi khi đến dự Thánh Lễ được Hội Thánh nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần ghi Lời Chúa trên tấm linh hồn và thân xác (x 2Cr 3,3). Ai có Lời Chúa người đó được thanh tẩy (x Ga 15,3), và có khả năng thực hành giáo huấn thánh Tông Đồ dạy : “Anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc.Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.

            Vậy, anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương,2 và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt” (Ep 4,30-5,2 : Bài đọc II).

            Muốn sống như thế mỗi người cần phải nói được như ngôn sứ Isaia : “Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói mà nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Ngài đánh thức tôi, Ngài thức tỉnh tai tôi để nghe Lời Ngài giáo huấn” (Is 50,4), mới trở thành “hương thơm của Chúa Kitô xông ra giữa những người được cứu độ cũng như những kẻ bị hư mất!” (2Cr 2,15), có sức lôi kéo người anh em về với Chúa, làm ứng nghiệm Lời Kinh Thánh : “23 ĐỨC CHÚA các đạo binh phán thế này : Trong những ngày ấy, mười người đàn ông thuộc mọi ngôn ngữ trong các dân tộc sẽ níu lấy áo của một người Giu-đa mà nói : “Chúng tôi muốn đi với anh em, vì chúng tôi đã nghe biết rằng Thiên Chúa ở với anh em.” (Dr 8,23).

            2- Lương thực Chúa Giêsu Thánh Thể cho ta đủ sức về Quê thật trên trời.

            Ngôn sứ Êlya vì nhiệt tâm bảo vệ danh Chúa, ông đã làm cho mọi người nhận biết: Dưới gầm trời này chẳng có thần minh nào loài người phải tôn thờ, ngoại trừ Thiên Chúa. Để minh chứng chân lý này, ông đã thách thức 450 tư tế thờ thần Baal lên núi Carmel dâng lễ với ông. Ông để cho tư tế ngoại giáo tự chọn con bò vừa ý mà tế lễ cho thần Baal, xem có thần nào đến nhận không? Thế là các tư tế sau khi đặt lễ vật trên bàn thờ, từ sáng đến chiều họ lạy lục cầu khẩn  mà chẳng thấy thần nào đến nhận, chỉ thấy đàn ruồi bu đen! Ngôn sứ Êlya chế nhạo họ : “Đó là thần của các ngươi!” Các tư tế lấy mảnh sành cào mình chảy máu để thần nhìn thấy mà thương tình đến nhận của lễ. Ông Êlya thấy thế lại mỉa mai: “Các ngươi phải gào to hơn nữa, có lẽ thần các ngươi ăn no ngủ say, không nghe được lời cầu khẩn của các ngươi chăng?!” Cuối cùng, chiều đến ngôn sứ Êlya giết con bò họ đã phế thải, rồi đặt trên đống củi, cho đổ nước ba lần trên củi chảy xuống thành rãnh, lúc ấy ngôn sứ Êlya vừa nhếch miệng kêu cầu Chúa, tức khắc lửa từ trời xuống làm củi bốc cháy thiêu rụi lễ vật của Êlya dâng. Ngôn sứ Êlya thừa thắng xông lên, ông rút thanh củi đang cháy quại chết hết 450 tư tế của nhà vua. Vua nghe tin ấy liền cho lính truy nã Êlya, ông vội chạy lên núi Khôrép ẩn mình, vì đường xa ông kiệt sức, bụng đói meo, cổ khát khô họng, ông ước được chết vì chẳng hơn gì các tổ phụ, rồi nằm vật xuống ngủ. Chúa sai sứ thần đem bánh và nước đến cho ông dùng, để lại sức mà tiếp tục lên đường. Nhưng khi ông ăn no, uống đã, lại nằm ngủ, sứ thần phải đánh thức ông dậy tiếp tục ăn, để có sức lên đường, vì đường còn xa, chứ không được ăn no nằm ì ra đó mà ngủ, thức dậy lại than! (x 1V 18,20-40 ; 19,1-8 : Bài đọc I).

            Qua truyện ngôn sứ Êlya, Chúa muốn dạy chúng ta : Cuộc sống mỗi Kitô hữu càng tích cực với bổn phận Chúa trao càng kiệt sức, lắm lúc cũng muốn xin chết như ông Êlya. Nhưng ta không được than thân trách phận, mà hằng ngày phải ĂN BÁNH BỞI TRỜI, là chính Chúa Giêsu Phục Sinh, cần thiết cho sự sống đời đời cả hồn lẫn xác, hơn xưa hằng ngày dân Do Thái phải lượm manna ăn rồi cũng chết dọc đường (x Xh 16). Có rước Lễ mới chắc chắn được mạnh sức, đi mà không biết mỏi, chạy mà không biết mệt, để tung cánh bay cao như phượng hoàng, tiến về Quê Trời (x Is 40,29-31).

            Bởi vậy giáo huấn Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Phụng Vụ số 55 dạy : “Rất đáng khuyến khích các tín hữu tham dự Thánh lễ cách hoàn hảo hơn bằng cách sau khi Linh mục rước lễ, họ cũng được lãnh nhận Mình Chúa trong cùng một Hy Lễ đó”.

            Nghĩa là nếu ta có lý do cần thiết phải đi dự Lễ thứ hai hoặc thứ ba trong ngày, thì mỗi Thánh Lễ đó ta được quyền rước Lễ, y như Linh mục nếu vì lý do nhu cầu Mục Vụ, mới được phép dâng Lễ thứ hai hoặc thứ ba, mà Linh mục đã dâng Lễ thì tất yếu phải rước Lễ. Bởi thế ta dự Lễ mà không rước Lễ với Linh mục, thì làm sao Thánh Lễ được hoàn hảo như Hiến Chế Phụng Vụ số 55 đã dạy!

            Ở đời ai mời đến dự tiệc mà ta chỉ đến ngồi nhìn, thì thật là bất lịch sự đối với chủ tiệc, nên khi đã nhập tiệc thì phải ăn, không nhiều thì ít. Thế mà nhiều giáo dân đến dự tiệc Thánh Thể của Vua Trời, lại không rước Lễ, mà không nhận là đã sỉ nhục Đấng Yêu Thương mời đến dự hay sao!?

            Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh Thể, Ngài không bảo ai chắp tay quỳ thờ lạy, mà Ngài dạy phải ĂN mới được sống đời đời. Do đó một người có điều kiện rước Lễ mà không rước, lại đến chầu Thánh Thể, chắc chắn Chúa Giêsu bực bội lắm! Chầu Thánh Thể chỉ có ý nghĩa đối với người đã dự Lễ và rước Lễ để có thêm giờ tâm sự với Chúa, vì trong Thánh Lễ thời giờ có giới hạn, không thể rước Lễ rồi ngồi cám ơn Chúa kéo dài theo ý mỗi người được!

            Vậy mỗi khi chúng ta dự Lễ mới tuyên xưng Đức Tin : “Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi. Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa, xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên. Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy!” (Tv 34/33,2-3.9 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG.

-         Lời lẽ của anh em hằng phải thanh nhã mặn mà ý nhị, biết đối đáp sao cho phải với mỗi một người   (Cl 4,6).

-         Đừng bao giờ chua cay, gắt gỏng, nóng nảy, giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Kitô (Ep 4,31-32).

-         Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói mà nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng, Ngài đánh thức tôi, Ngài thức tỉnh tai tôi để nghe Lời Ngài giáo huấn (Is 50,4).

 

http://phaolomoi.net

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: