Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 34 THƯỜNG NIÊN NĂM CHẴN
Âm thanh
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

BÀI ĐỌC : Kh 15, 1-4

            1 Tôi là Gio-an, tôi thấy một điềm khác trên trời, một điềm lớn lao và kỳ diệu: bảy thiên thần mang bảy tai ương, đó là những tai ương cuối cùng, vì với những tai ương này, cơn lôi đình của Thiên Chúa đã hoàn tất.2 Tôi thấy có cái gì như biển trong vắt pha ánh lửa, và những người thắng Con Thú, thắng tượng của nó và con số tương đương với tên nó; tôi thấy họ đứng trên biển trong vắt ấy, họ cầm những cây đàn của Thiên Chúa3 và hát bài ca của ông Mô-sê, tôi tớ Thiên Chúa, và bài ca của Con Chiên; họ hát rằng:

"Lạy Chúa là Thiên Chúa toàn năng,sự nghiệp Ngài thật lớn lao kỳ diệu! Lạy Đức Vua trị vì muôn nước,đường lối Ngài quả chân thật công minh!4 Lạy Chúa, nào có ai không kính sợ Chúa? Ai mà chẳng tôn vinh danh Ngài?Vì chỉ có Ngài chí thánh chí tôn. Người muôn nước sẽ về phủ phục trước Tôn Nhan, vì ai ai cũng đều thấy rõ những phán quyết công minh của Ngài."

ĐÁP CA : Tv 97

Đ.        Lạy Chúa là Thiên Chúa toàn năng,

            sự nghiệp Ngài thật lớn lao kỳ diệu.  (Kh 15,3b)

1 Hát lên mừng Chúa một bài ca mới,vì Người đã thực hiện bao kỳ công. Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh,nhờ cánh tay chí thánh của Người.

2 Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ,mạc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân;3ab Người đã nhớ lại ân tình và tín nghĩa dành cho nhà Ít-ra-en.

7 Gầm vang lên, hỡi biển cả cùng muôn hải vật,địa cầu với toàn thể dân cư! 8 Sông lạch ơi, vỗ tay đi nào,đồi núi hỡi, reo mừng trước tôn nhan Chúa.

9 Vì Người ngự đến xét xử trần gian, Người xét xử địa cầu theo đường công chính, xét xử muôn dân theo lẽ công bình.

BÀI TIN MỪNG
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

TUNG HÔ TIN MỪNG : Kh 2,10c

            Hall-Hall : Chúa phán : Hãy trung thành cho đến chết, và Ta sẽ ban cho ngươi triều thiên sự sống. Hall.

TIN MỪNG : Lc 21,12-19

            12 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy.13 Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy.14 Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào.15 Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được.16 Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em.17 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét.18 Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu.19 Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.”

 

BÀI GIẢNG
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

CHÚA GIÊSU ĐÃ THẮNG THẾ GIAN !

(Ga 16,33)

            Phúc Âm hôm nay (Lc 21,12-49) diễn tả người đi loan báo Tin Mừng như con chiên ở giữa bầy sói (x Lc 10,3). Thực vậy, nếu các Tông Đồ nhìn về phía trước thì, cả một cơ cấu quyền bính của thượng Hội đồng Do Thái giáo đang chờ, như Đức Giêsu nói : “Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21,12 : Tin Mừng),thì càng hoảng hơn nữa khi quay lại phía sau, tưởng tìm gặp được sự nâng đỡ che chở nơi những người thân yêu. Nhưng Đức Giêsu nói : “Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em. Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét” (Lc 21,16-17:Tin Mừng).Đúng như lời Đức Giêsu nói: “Kẻ thù là người  nhà của mình  (Mt 10,36).

            Đan cử : một người vẫn có lòng sùng kính đức Phật, cả gia đình đã quy y, nhưng nếu người đó được học biết Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo và muốn theo Đạo, chắc chắn người ấy phải chấp nhận sự bất hòa xảy ra trong gia đình, có khi bị cha mẹ và họ hàng khai trừ ; hoặc như ông Gionathan không đồng ý với vua cha Saolê cứ tìm cách mưu hại ông David, người đã có công bảo vệ đất nước khỏi tay kẻ thù, và giữ vững ngôi báu của vua. Chỉ vì vua Saolê ghen tức trước những lời tung hô của dân : “David thắng kẻ thù gấp mười lần vua Saolê”. Ông Gionathan khi biết được những mưu mô thâm độc của vua cha quyết tâm giết ông David, thì ông Gionathan lại bí mật báo cho David trốn thoát. Như thế ông Gionathan đã đặt chân lý hơn tình ruột thịt cha con, và không màng chi đến ngôi báu vua cha sẽ truyền cho. Ông Gionathan sống như thế, chắc chắn bị người đời kết án là bất hiếu, vì người ta cho rằng “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, và “ăn cây nào phải rào cây đó” (x 1Sm 20).

            Mặt khác, “kẻ thù là người nhà”, còn có nghĩa là các dục vọng trong ta nổi loạn, chống lại ý Chúa, không lẽ ta đổ lỗi cho cha mẹ đã sinh ra ta? Hay ngẩng đầu lên trời trách Chúa? Tốt nhất là ta cầu nguyện, như thánh Phaolô đã thiết tha xin Chúa tới ba lần : “Đừng để Satan vả mặt con, bởi vì điều tốt con muốn, con không làm,nhưng con cứ làm điều con ghét”, và Chúa chỉ trả lời : “Ơn Ta đủ cho con, vì chưng sức mạnh của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (x Rm 7,18-19 ; 2Cr 12,7-10).

Trong hoàn cảnh cô đơn và gian nan nguy khốn đến thế, muốn làm chứng cho Chân Lý, ta phải xác tín ba điều Chúa Giêsu dạy trong Tin Mừng hôm nay :

- Chúa Giêsu cho ta miệng lưỡi để đối thoại (x Lc 21,14-15 : Tin Mừng).

- Chúa bảo vệ ta vẹn toàn, cả sợi tóc ta không quan tâm, Chúa cũng đếm từng sợi mà gìn giữ nó (x Lc 21,18 : Tin Mừng).

- Chúa chỉ biểu lộ sự toàn thắng trong ngày cánh chung, nên ta phải kiên tâm chờ đợi vòng hoa chiến thắng (x Lc 21,19 : Tin Mừng).

 

1/ CHÚA GIÊSU CHO TA MIỆNG LƯỠI ĐỂ ĐỐI THOẠI.

            Chúa Giêsu đã hứa : “Anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào.Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được” (Lc 21,14-15 : Tin Mừng). vì “không phải nhờ gươm nhờ giáo mà Chúa ban chiến thắng, bởi lẽ chiến đấu là việc của Thiên Chúa” (1Sm 17,47).

            Thực vậy, câu truyện trong sách Đaniel chương 5 đã minh chứng: Vua Bênsátxa muốn tỏ uy quyền với toàn dân, ông tổ chức tiệc đãi 1.000 đại thần, vua truyền lấy chén bát bằng vàng nơi đền thờ Giêrusalem mà vua cha đã cướp về, đưa ra dùng với các đại thần và cung phi. Thình lình vua thấy trên vách tường của hoàng cung có ngón tay viết hàng chữ : “MƠ-NÊ, MƠ-NÊ, TƠ-KÊN, PÁC-XIN”, làm vua tái mặt, ông hỏi mọi chức sắc trong triều giải thích ý nghĩa hàng chữ đó, nhưng ai cũng lắc đầu,người ta truyền dẫn Đaniel, lúc ấy chỉ là một cậu bé Do Thái đang chịu cảnh lưu đày ở Babylon. Vua hứa cho cậu nhiều tặng phẩm quý giá, lại được cất nhắc làm quan lớn trong triều đình. Nhưng Chúa đã mở miệng Đaniel nói : “Mọi bổng lộc chức quyền vua trao cho người khác, hạ thần này chỉ cắt nghĩa dùm cho vua hiểu về dòng về chữ ấy :

- MƠ-NÊ : Nhà vua tới số bị Chúa tính sổ.

- TƠ-KÊN : Chúa cân vua chẳng có ký lô nào, vì vua bị hụt cân.

- PƠ-RES (PÁC-XIN là số nhiều của Pơ-res) : Vương quốc của vua tới ngày tàn, bị chia ba, chia tư cho người Mê Đi và Ba Tư (x Đn 5,1-6.13-14.16-17.23-28 : BĐ năm lẻ).

Rõ ràng Chúa đã mở trí mở miệng cho Đaniel nói với bạo chúa : “Roi dành cho ngươi, hàm thiếc cho lừa, đòn vọt cho lưng đứa ngu xuẩn” (Cn 26,3).

Điều ta cần lưu ý nhất : Trong Tin Mừng Đức Giêsu chỉ hứa cho ta miệng lưỡi khôn ngoan đối đáp với những kẻ ác trong xã hội. Nhưng Ngài không hứa cho ta miệng lưỡi đối đáp với những người trong gia đình. Thế nên, nếu ta bị chống đối thì phải im lặng, bởi lẽ trong gia đình ai cũng biết lỗi của nhau và, ai cũng biết mình yếu đuối, bất lực trước đòi hỏi của Tin Mừng ! Đến như thánh Phaolô còn thú nhận sự bất toàn của mình : “Chẳng có gì lành cư ngụ trong tôi, điều tốt tôi muốn tôi không làm, nhưng tôi lại làm điều tôi ghét” (Rm 7,18-19). Đúng là “mọi người đều giả dối” (Tv 116/115,11). Vậy khi ta có lỗi, ta muốn người khác thông cảm và bỏ qua thì, khi người trong gia đình làm mất lòng ta, tốt nhất ta nên im lặng chịu đựng. Bởi vì có khi ta quá nhiệt thành muốn sống đẹp lòng Chúa, cũng không tránh khỏi làm cho nhau buồn lòng. Đan cử như Đức Giêsu vì nhiệt thành với sứ mệnh Chúa Cha trao, Ngài đã trốn cha mẹ ở lại Đền Thờ giảng dạy Giáo Lý cho các bậc tấn sĩ, làm cho cha mẹ buồn lòng, vì đã ba ngày ông bà vất vả tìm Con (x Lc 2,41t) ; hoặc như ông Tôbya chỉ muốn vợ nên Thánh, nên ông đã bảo vợ phải đem con dê trả cho chủ nó, bà đã giải thích : “Hàng của em bán được giá, nên người mua hàng đã tặng em con dê”, nhưng ông vẫn khăng khăng đòi vợ phải đem trả, sợ rằng vì hoàn cảnh gia đình túng thiếu, lý do ông bị mù không làm ra tiền, chỉ mình vợ bươn chải lo toan mọi việc để nuôi gia đình, nên biết đâu bà đã làm liều lấy cắp của người khác! Vợ giải thích mà chồng không nghe, bà tức quá mắng lại ông : “Các việc nghĩa của ông đâu cả rồi, đó ai cũng biết ông bị mù là ông được bù đắp như thế nào rồi”! (x Tb 2,11t).

2/ CHÚA BẢO VỆ TA VẸN TOÀN, CẢ SỢI TÓC TA KHÔNG QUAN TÂM, CHÚA CŨNG ĐẾM TỪNG SỢI MÀ GÌN GIỮ NÓ.

            Chúa Giêsu nói: “Dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu” (Lc 21,18 : Tin Mừng). Kìa xem ba chú bé : Khanania, Misaên và Adaria, không chịu thờ thần của vua tạo ra, một chỉ tôn thờ Thiên Chúa mà thôi, làm cho vua thịnh nộ: “Các chú không thờ thần của ta, ta sẽ cho đốt lò lửa nóng gấp bảy lần và ta sẽ cho lính quẳng chúng bay vào, xem thần nào cứu chúng bay khỏi tay ta?” Các chú hiên ngang dõng dạc trả lời : “Dù Chúa không cứu chúng tôi khỏi tay độc ác của vua, chúng tôi cũng chỉ biết tôn thờ Chúa mà thôi”. Thế là ba chú bị trói và quăng vào lò lửa cho đốt nóng gấp bảy lần. nhưng vua ngạc nhiên khi thấy có người thứ tư xinh đẹp như một vị thần cùng nhảy múa, ca hát với ba chú trong lò lửa, vua liền cho lôi các chú ra, thì cũng chỉ có ba! Ngạc nhiên nhất là không một sợi tóc nào trên đầu các chú bị lửa làm quăn ! Lúc ấy, vua mới đổi ý mà tuyên xưng Đức Tin : “Thần của các chú bé Do Thái cao cả nhất, mọi dân mọi nước phải suy tôn, vì Thần ấy đã cứu các chú khỏi lửa thiêu !” (x Đn 3).

            Đúng là Thiên Chúa đã chăm sóc, gìn giữ các chú “như con ngươi mắt Ngài” (x Dnl 32,10). Đó là lý do Chúa Giêsu nói: “ Nơi thế gian anh em phải khốn quẫn, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33b) để động viên các môn đệ của Ngài hiên ngang lên đường truyền giáo.

3/ NGÀY CÁNH CHUNG THIÊN CHÚA MỚI BIỂU LỘ SỰ TOÀN THẮNG, NÊN TA PHẢI KIÊN TÂM CHỜ ĐỢI VÒNG HOA CHIẾN THẮNG.

            Thiên Chúa biểu lộ sự toàn thắng của Ngài trong ngày cánh chung qua thị kiến của ông Gioan (Kh 15,1-4: Bài đọc năm chẵn):

- Bảy Thiên thần mang bảy tai ương, đó là cơn lôi đình của Thiên Chúa đã hoàn tất” : Số bảy chỉ sự vẹn toàn (7 Bí tích, 7 ngày tạo dựng). Như thế vào ngày cánh chung, Thiên Chúa sẽ sai Thiên thần đón rước người công chính vào hưởng phúc Thiên Đàng. Nơi đó mới đạt sự vẹn toàn của ơn cứu độ ; còn sự dữ bị diệt tận gốc rễ.

- Có cái gì như biển trong vắt pha ánh lửa” : Biển là sự dữ, là sào huyệt Satan (x                Kh 21,1). như vậy ngày cánh chung sự dữ không còn, bởi vì ngày ấy Chúa biến dữ ra lành, tội ra ơn, chết ra sống. Ơn huệ kỳ diệu này thánh Tông Đồ nói: “ Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội. Vì nhờ Chúa Giêsu, bởi tin ta được gia nhập ân sủng này, trong đó ta được thiết lập và ta hãy vênh vang vì hy vọng sẽ thông phần vinh quang của Thiên Chúa” (Rm 5,20 ; 5,2).

- Những người thắng con thú” : Người được Chúa cứu độ thắng mọi quyền lực ác thần.Con thú ở đây chính là quyền lực đế quốc Roma đã trù dập Hội Thánh Chúa. Nhưng cuối cùng vào năm 312, vua Constantino chiến thắng quân Maxence và, vào năm 313 vua  ra chiếu chỉ “Edit de Milan” chấm dứt bách hại người Công Giáo, để Hội Thánh được tự do trong mọi sinh hoạt. Vào năm 323, vua dâng cung điện Laterano để làm Nhà Thờ đầu tiên cho giáo hội Mẹ Roma, và đến năm 326 vua cho xây dựng vương cung thánh đường hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô.

-  Những người chiến thắng cầm những cây đàn của Thiên Chúa và hát bài ca của ông Môsê” : "Lạy Chúa là Thiên Chúa toàn năng,sự nghiệp Ngài thật lớn lao kỳ diệu, đường lối Ngài quả chân thật công minh! nào có ai không kính sợ Chúa? Ai mà chẳng tôn vinh danh Ngài?Vì chỉ có Ngài chí thánh chí tôn. Người muôn nước sẽ về phủ phục trước Tôn Nhan, vì ai ai cũng đều thấy rõ những phán quyết công minh của Ngài." (Kh 15,1-4 : BĐ năm chẵn). Đan cử như vào năm 539 trước Công nguyên, Chúa đã dùng vua Kyrô, người ngoại giáo giải phóng dân tộc Do Thái thoát nô lệ đế quốc Babylon, và còn tạo nhiều điều kiện cho dân hồi hương tái thiết đền thờ Giêrusalem. Đúng như lời kinh ta đọc : “Lạy Chúa là Thiên Chúa toàn năng, sự nghiệp Ngài thật lớn lao kỳ diệu” (Kh 15,3b : ĐC năm chẵn).

            Ta phải kiên trì lướt thắng mọi gian khổ để giữ vững Đức Tin. Chúa Giêsu nói : “Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình” (Lc 21,19:Tin Mừng). Bởi lẽ sống trên đời, không ai nắm bắt trọn vẹn được ơn cứu độ, ơn cứu độ luôn luôn ở phía trước, như mồi nhử ta cứ phải cố gắng lên đường. Do đó, ta phải xác tín như thánh Tông Đồ : “Không phải tôi đã đoạt giải hay đã nên hoàn thiện đâu, nhưng tôi đang cố gắng chạy tới để chiếm đoạt, bởi lẽ chính tôi đã được Đức Kitô Giêsu chộp lấy. Tôi chỉ chú ý đến một điều là quên phía sau mà lao mình phía trước. Tôi chạy thẳng tới đích để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Ngài kêu gọi trong Đức Kitô Giêsu. Bởi vì quê hương chúng ta ở trên trời và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. Người sẽ biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người,chiếu theo quyền năng nhiệm mầu của Người là bắt cả vạn vật phải tùng phục” (Pl 3,12-14.20-21).

            Bởi thế mà Chúa nói :  Hãy trung thành cho đến chết, và Ta sẽ ban cho ngươi triều thiên sự sống” (Kh 2,10c : Tung Hô Tin Mừng).

Vậy sống Đạo là một cuộc chạy đua, muốn đoạt giải thưởng thì phải đua đúng Luật. Ba điều Chúa Giêsu dạy trong Tin Mừng hôm nay :

- Chúa cho miệng lưỡi để nói năng không ai bắt bẻ được.

- Chúa luôn bảo toàn trọn vẹn mạng sống ta.

- Ta phải luôn kiên trì vượt gian khổ.

Đấy là Luật đua ta phải tuân thủ để đoạt giải thưởng từ tay Thiên Chúa.

Anh Ben Johnson quốc tịch Canađa đã đoạt giải nhất với huy chương vàng trong Thế Vận Hội, được tổ chức tại Seoul, thủ đô xứ Hàn vào năm 1988, vì anh là người chạy nhanh nhất thế giới trong cuộc chạy đua nước rút 100m, chỉ mất có hơn 9 giây. Anh đã được Thủ tướng Canada gọi điện chúc mừng ngay trên sân thi đấu,mọi người dân Canada vui mừng, hãnh diện trước chiến thắng này!

Nhưng chỉ ba ngày sau đó, ban Giám khảo trường thi đã phát giác trong người anh Ben Johnson có chất kích thích, mà anh đã chích vào trước giờ xuất phát, tức là anh lỗi Luật thi! Thế là ban Tổ chức đã tước huy chương vàng của anh. Ôi từ đỉnh cao danh vọng anh đã nhào xuống vực thẳm tủi nhục! Các phái đoàn Canađa ở Seoul không ai còn dám mặc áo có in hình cờ đất nước mình nữa, cả ngọn cờ Canada tức khắc cũng được chính các cổ động viên hạ xuống! Mọi người, kể cả dân Canada đều bàn tán, phê phán hành động này và chối bỏ vận động viên Ben Johnson không phải là dân bản xứ,vì anh có quốc tịch Canada gốc người Mỹ!

Ở đời này có nhiều người dùng thủ đoạn để chiếm đoạt danh dự, vinh quang cho bản thân mình, nhưng chắc chắn đến ngày tận thế, sự thật ấy sẽ được phơi bày và, lúc đó mọi người mới thốt lên : “À ra thế!”

Vậy ngay bây giờ hãy thực hành lời thánh Phaolô dạy : “Anh em hãy chạy thế nào để chiếm được phần thưởng! Phàm là tay đua, thì phải kiêng kỵ đủ điều, song họ làm như vậy là để đoạt phần thưởng chóng hư, trái lại chúng ta nhắm phần thưởng không bao giờ hư nát. Vậy tôi chạy mà không phải chạy hờ ; cũng vậy tôi đấu quyền mà không phải đấm không khí, trái lại, tôi nhắm con ngươi đồng tử mà thụi vào chính bản thân và bắt nó qụy lụy phục tùng, kẻo lỡ đã làm thầy dạy cho kẻ khác, mà chính tôi lại bị thải loại!” (1Cr 9,24-27: bản dịch NTT). Có như thế mới là người thi đấu đúng Luật (x 2 Tm 2,5).

            Khi ta sống đúng Luật Chúa dạy trong Tin Mừng hôm nay, ta được phúc giống ba chú bé Do Thái trong lò lửa nhảy múa chúc tụng Thiên Chúa: “muôn ngàn đời, hãy ca tụng suy tôn.” (Tc Đn 3, 59b : ĐC năm  lẻ).

THUỘC LÒNG

            Ơn cứu độ đến với ta như một hy vọng, hy vọng mà thấy được ai còn hy vọng nữa, nhưng nếu ta hy vọng điều ta không thấy, thì ta cứ kiên vững đợi trông (Rm 8,24).

http://phaolomoi.net

Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: