Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
NGÀY 1 THÁNG 10 THÁNH TÊ-RÊ-SA HÀI ĐỒNG GIÊ-SU, TRINH NỮ Tiến sĩ Hội Thánh - Lễ Kính
Audio
Video
Video
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
 BÀI ĐỌC : Is 66, 10-14c     

            10 ĐỨC CHÚA phán thế này : “Hãy vui mừng với Giê-ru-sa-lem, hãy vì Thành Đô mà hoan hỷ, hỡi tất cả những người yêu mến Thành Đô! Hãy cùng Giê-ru-sa-lem khấp khởi mừng, hỡi tất cả những người đã than khóc Thành Đô,11 để được Thành Đô cho hưởng trọn nguồn an ủi, được thoả thích nếm mùi sung mãn vinh quang,như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ.

            12 Vì ĐỨC CHÚA phán như sau : Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả,và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ.Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối.13 Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy;tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về. 14 Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc,thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh. ĐỨC CHÚA sẽ biểu dương quyền lực của Người cho các tôi tớ biết”.

ĐÁP CA : Tv 130

Đ.        Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi.

1 Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào, CHÚA ơi! Đường cao vọng, chẳng đời nào bước,việc diệu kỳ vượt sức, chẳng cầu;

2 Hồn con, con vẫn trước sau giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình. Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ,trong con, hồn lặng lẽ an vui.

3 Cậy vào CHÚA, Ít-ra-en ơi,từ nay đến mãi muôn đời muôn năm.

BÀI TIN MỪNG
 TUNG HÔ TIN MỪNG : x Mt 11, 25

            Hall-Hall : Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Hall.

TIN MỪNG : Mt 18, 1-5

            1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời? "2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông3 và bảo: "Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

4 "Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.

5 "Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

 

BÀI GIẢNG
 SỐNG YÊU NHƯ TRẺ THƠ

 

            Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu sinh ngày 2 tháng giêng năm 1873, con của đôi vợ chồng muốn đi tu nhưng không thành, nên cả cha mẹ của Têrêsa đều ước mơ sinh con và giáo dục chúng mong hiến dâng con phục vụ Hội Thánh. Lần kia Tê-rê-sa được người cha chỉ lên trời và nói : “Con nhìn ngắm trăng sao thấy thế nào ? Tê-rê-sa thưa : “Đẹp quá cha ơi”, nhưng người cha nói : “các ngôi sao kết thành chữ T, tên con đã được ghi ở trên trời”. Câu nói ấy làm cho Têrêsa rất phấn khởi, hằng ngày luôn cầu nguyện xin Chúa đừng xóa tên Têsêsa đã được kết bằng những ngôi sao trên trời. Trong cuốn Tự Thuật, Têrêsa viết : “Em đọc Kinh Thánh, tình cờ bắt gặp chương 12 và 13 thư thứ nhất gởi tín hữu Corintho… Khi đọc chương trước, em thấy rằng không phải ai cũng có thể làm Tông Đồ, ngôn sứ hay thầy dạy. Em cũng thấy rằng Hội Thánh gồm nhiều phần tử khác nhau, và mắt không thể vừa là mắt, vừa là tay được ! Em tiếp tục đọc câu sau đây làm em nhẹ nhõm tâm hồn : “Anh em hãy tha thiết kiếm tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả”. Và thánh Phao-lô giải thích rằng mọi ơn hoàn hảo nhất chẳng là gì cả  nếu không có tình yêu, và Đức Ái là con đường tuyệt hảo, chắc chắn dẫn tới Thiên Chúa,cuối cùng em được bình an thư thái.

            Khi suy nghĩ về Thân Thể Mầu Nhiệm của Hội Thánh, em chẳng thấy mình thuộc loại chi thể nào trong các loại thánh Phao-lô mô tả, hay đúng ra em muốn thấy mình có mặt trong mọi loại chi thể đó. Đức Ái đã cho em chìa khóa để tìm ra ơn gọi của em. Em hiểu rằng nếu Hội Thánh có một thân thể gồm nhiều chi thể khác nhau, thì hẳn Hội Thánh không thể thiếu chi thể cần thiết nhất và cao quý nhất. Em hiểu rằng Hội Thánh có một trái tim và trái tim đó bùng cháy tình yêu. Em hiểu rằng chỉ có tình yêu mới làm cho các phần tử của Hội Thánh hoạt động và nếu tình yêu tắt ngúm thì các Tông Đồ sẽ chẳng loan báo Tin Mừng nữa, các vị Tử Đạo sẽ chẳng chịu đổ máu mình ra. Em hiểu rằng tình yêu bao trùm mọi ơn gọi, và tình yêu là tất cả, nó bao trùm mọi nơi mọi thời. Tắt một lời : tình yêu tồn tại mãi mãi.

            Bấy giờ vào lúc tình yêu dạt dào ngây ngất, em đã reo lên : “Ôi Giê-su, Tình Yêu của con, ơn gọi của con, cuối cùng con đã tìm thấy ơn gọi của con chính là tình yêu”.

Lên 15 tuổi, Têrêsa muốn dâng mình trong Dòng Kín, nhưng với tuổi ấy Luật Dòng không cho phép nhận em, Têrêsa được theo cha mẹ đích thân đến xin Đức Giáo hoàng cho em được đặc cách vào Dòng Kín. Hôm ấy, Đức Gíao hoàng mỉm cười và nói với Têrêsa : “Con còn nhỏ quá”. Và ngài lấy hộp kẹo đưa trước mặt Têrêsa và nói : “Con ăn kẹo đủ rồi, thích bao nhiêu thì bốc lấy”. Têrêsa suy nghĩ một lát giơ vạt áo rồi thưa : “Xin  Đức Giáo Hoàng bốc giúp con, vì tay con nhỏ quá!” Đức Giáo hoàng nhận ngay ra tuổi em còn nhỏ, nhưng suy nghĩ rất khôn ngoan, do đó ngài chấp nhận cho Têrêsa được vào tu trong Dòng Kín.

Sống trong Dòng,Têrêsa hằng tâm niệm Lời Chúa nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không hoán cải nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như trẻ nhỏ, người ấy là người lớn nhất trong Nước Trời” (Mt 18,3-4 : Tin Mừng).

I. Phải hoán cải trở nên trẻ nhỏ : Có nghĩa là phải được tái sinh trong Chúa Giêsu

            Thực vậy, ai không được sinh lại bởi Chúa Giêsu, dù người ấy có địa cao, thì trước mặt Chúa họ cũng chỉ là một sinh vật (x 1Cr 15,45), chẳng khác loài thú đều phải chết (x Gv 3,18-19). Mà ý định ngàn đời của Thiên Chúa là “con người phải nên giống hình ảnh Thiên Chúa” (x St 1,26). Không phải giống Thiên Chúa vô hình mà là giống Con Thiên Chúa làm người : Đức Giêsu Kitô. Do đó ta phải được tái sinh qua Bí tích để được đồng hóa với Đức Giêsu (Gl 2,20).

Đó là lý do Đức Giêsu nói về ơn tái sinh với ông Nicôđêmô : “Quả thật, quả thật, tôi bảo ông : ai không bởi Trên sinh ra, thì không thể thấy được Nước Thiên Chúa”, làm ông thắc mắc : không lẽ người đã già lại có thể chui vào lòng mẹ lại sinh ra làm con nít ? Thì Đức Giê-su lại  nhấn mạnh : “Ai không sinh bởi  nước và Thần Khí, thì không thể vào được Nước Thiên Chúa” (Ga 3,3-5).

            Một khi ta đã được tái sinh làm con Thiên Chúa, ta được đồng hóa với Chúa Giê-su (x Gl 2,20), cùng một xương thịt với Ngài (x Dt 2,11), cùng một sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa (x Ga 6,57), và cùng quyền năng như Thiên Chúa (x Ga 14,12). Người như thế chắc chắn được Chúa Giêsu khen : “Họ là kẻ nhỏ trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông Gioan Bt, mặc dù ông  Gioan là người cao cả nhất trong những người do người nữ sinh ra” (x Mt 11,11).

            Xét về mặt tình cảm trong gia đình, ai nhỏ nhất, người ấy làm vua. Bởi lẽ cả gia đình phải quan tâm chăm sóc, trìu mến đứa con sơ sinh. Cũng chính vì vậy mà trong ngày Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, báo hiệu ý muốn của Thiên Chúa là loài người phải được sinh lại bởi nước và Thần Khí. Ngày ấy, tiếng Chúa Cha phán : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3,17). Tiếng ấy, Chúa Cha muốn nói về những người được tái sinh trong Con yêu dấu của Ngài.

            Vậy ai được tái sinh làm con Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là Cha thì cũng được Hội Thánh là Mẹ ôm vào lòng : “Được thỏa thích nếm mùi sung mãn vinh quang, như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ ; được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối, khiến thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh” (Is 66, 10-14c : Bài đọc).

II.  Sống tinh thần trẻ thơ. Cụ thể phải là :

-     Vâng phục cha mẹ.

-     Sống không có ác tâm.

-     Không đòi ai quan tâm tôn mình lên.

-     Luôn sống vươn tới sự trưởng thành.

-     Sống lệ thuộc vào đấng sinh thành.

-     Sống bằng tình yêu.

1/ Vâng phục cha mẹ. Trẻ nào không vâng phục cha mẹ, không thể thành công làm lớn trong xã hội được, vì “cá kh ông ăn muối cá ươn, con  cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Đức Giêsu muốn kẻ đã thuộc về Ngài phải đi con đường khiêm nhu, hạ mình phục vụ theo ý Cha trên trời dù phải chết nhục nhã đau khổ, như thế để học biết thế nào là Con vâng phục Cha, nhưng cuối cùng được Chúa Cha tôn vinh Con, đến nỗi trên trời dưới đất ai nghe danh Con, mọi đầu gối phải sụp lạy bái quỳ (x Pl 2,6-11).

            2/ Không có ác tâm : Thánh Phaolô nói : “Có ác thì như con nít thôi” (1Cr 14,20). Thực vậy, trẻ con chơi với nhau thế nào cũng có lúc bất hòa, chúng mếu máo khóc lóc chạy đi mách ông bà cha mẹ, nhưng lát sau chúng lại vui đùa với nhau bình thường, đó là “cái ác” của trẻ thơ ; khác hẳn người trưởng thành, bề ngoài xem ra thân thương, hòa thuận, nhưng trong lòng tìm mưu kế hại nhau.

            3/ Không đòi ai quan tâm tôn mình lên. Cụ thể : trong bữa tiệc, những người có chức vị thì được tôn trọng mời lên chỗ danh dự, còn đàn bà con nít thì không  đáng kể (x Mt 14,21). Vậy ta phải sống khiêm tốn hạ mình sát đất như trẻ thơ bò đi, thì không còn khoảng cách nào để phải sợ té!

            4/ Luôn  sống vươn tới sự trưởng thành. Thánh Phaolô nói : “Khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con” (1Cr 13,11). Bởi vì ai cũng biết con nít nói trước hiểu sau, lớn lên mới suy nghĩ ; còn người trưởng thành thì phải nghĩ trước, hiểu rồi mới nói. Vậy ta phải chăm học hỏi giáo lý, Kinh Thánh, vì “khởi điểm đạt tới Đức Khôn Ngoan là thật lòng ham muốn học hỏi” (Kn 6,17).

            5/ Sống lệ thuộc vào đấng sinh thành. Thánh Phaolô muốn các Kitô hữu phải sống lệ thuộc vào Thiên Chúa, như trẻ thơ trong gia đình phải lệ thuộc vào cha mẹ : chúng muốn gì phải được phép của cha mẹ, mặc dù mọi vật trong gia đình cha mẹ mua sắm là dành cho con cái (x Gl 4,1-3). Vậy bất cứ làm việc gì, ta phải cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn.

            6/ Sống bằng tình yêu. Trẻ thơ không bao giờ bận tâm lo ăn gì, uống gì, mặc gì? Cũng chẳng sợ kẻ thù nào, nếu nó được nép mình trong tay cha mẹ. Thiên Chúa muốn con cái Ngài sống tinh thần đó, như Lời Kinh Thánh  nói : “Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào, CHÚA ơi! Đường cao vọng, chẳng đời nào bước,việc diệu kỳ vượt sức, chẳng cầu; hồn con, con vẫn trước sau giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình.Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui. Cậy vào CHÚA, Ít-ra-en ơi, từ nay đến mãi muôn đời muôn năm” (Tv 131/130,1-3).

            Bảy điểm trong Kinh Thánh nói về giá trị trẻ thơ như trên, những người nhận biết mình đã được phúc làm con Thiên Chúa, phải cùng với Con Một Thiên Chúa (Chúa Giêsu) cất tiếng tạ ơn : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn” (Mt 11,25 : Tung Hô Tin Mừng).

Thực vậy, Têrêsa luôn áp dụng tình yêu vào mọi sinh hoạt trong cuộc sống : Lần kia, Têrêsa cùng với các chị em trong Dòng làm vệ sinh nhà, một chị vô ý làm bể chiếc bình quý. Vừa lúc ấy mẹ Bề Trên đi qua, thấy vậy, liền mắng xối xả vào Têrêsa vì cho là cô bé chưa đủ thận trọng trong việc làm. Têrêsa định lên tiếng bào chữa, thanh minh không phải mình, nhưng chị nghĩ ngay phải sống tình yêu : im lặng là tốt, vì nếu nói ra chị kia vừa bị mắng, mẹ Bề Trên lại thêm những lời gay gắt hơn và nhất là sẽ còn hối hận khi biết mình đã mắng lầm Têrêsa.

            Têrêsa được Chúa gọi về ngày 30 tháng 9 năm 1897, hưởng dương 24 tuổi. Như thế Tê-rê-sa chỉ sống trong Dòng mới được 9 năm, mà được Hội Thánh tôn phong làm thánh Tiến sĩ, chỉ vì chị muốn thể hiện sống yêu, để chi phối tất cả các chi thể trong Thân Mình Mầu Nhiệm Chúa Kitô. Mà thực, không có tình yêu thì không thể làm mục tử chăm sóc đoàn chiên Chúa trao được. Bởi đó, trước khi Đức Giêsu trao quyền lãnh đạo Hội Thánh cho ông Phêrô, Ngài chỉ đòi ông tới ba lần : “Con có yêu Thầy không?” (Ga 21, 15t). Vì “thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến” (thánh Gioan Maria Vianey).

            Vậy đối với người nhờ hoán cải nên trẻ thơ và hạ mình sống bằng tình yêu, mới cất lời cầu : “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi” (Tv 131/130 : Đáp ca).

            Trong một thị kiến tôi thấy : Một đoàn người đứng trước cửa Trời, ai cũng mong được vào trước, nhưng những kẻ thấp cổ bé miệng thì không dám dành với những người có chức quyền. Khi Thánh Phêrô mở cửa Trời, Chúa từ trong Cung Điện bước ra, Ngài gặp một vị mặc áo cẩm bào, đội mũ cà cuống, cầm gậy rồng đứng trước, Chúa hỏi :

-         Ngươi là ai?

-         Dạ, thưa con là Giáo hoàng.

-         Đứng ra một bên, đợi đã.

Người khác tiến đến, mặc áo vét-tông, thắt cà-vạt, Chúa hỏi :

-         Ngươi là ai?

-         Dạ con là Tổng thống.

-         Đứng bên cạnh chờ.

………….

Một cụ già lụ khụ chống gậy đến, Chúa hỏi :

-         Ngươi là ai ?

-         Dạ, con là con nít ạ.

-         Vô, vô con, lẹ lên !

THUỘC LÒNG

            Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi ! (2Cr 5,14)

            http://phaolomoi.net

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: