Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      Lm. Trịnh Ngọc Danh
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
CHÚA NHẬT 20 TN-NĂM A: NGƯỜI CÔNG CHÍNH SỐNG BỞI ĐỨC TIN
Âm thanh
Video
[ Bấm play 2 lần liên tiếp để xem video. Vui lòng chờ chút nếu kết nối mạng chậm ]
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
BÀI ĐỌC I: Is 56,1.6-7
1 Đức Chúa phán như sau: Hãy tuân giữ điều chính trực, thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ.6 Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm, cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta, 7 đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta. Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng, vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.
ĐÁP CA: Tv 66
Đ.        Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,
            chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài. (c 4)
2 Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con, 3 cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa, và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài.
5 Ước gì muôn nước reo hò mừng rỡ, vì Chúa cai trị cả hoàn cầu theo lẽ công minh, Người cai trị muôn nước theo đường chính trực và lãnh đạo muôn dân trên mặt đất này.
6 Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài. 8 Nguyện Chúa Trời ban phúc lộc cho ta! Ước chi toàn cõi đất kính sợ Người!
BÀI ĐỌC II: Rm 11,13-15.29-32
13 Tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi,14 mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó.15 Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?
29 Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý. 30 Thật vậy, trước kia anh em đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay anh em đã được thương xót, vì họ không vâng phục;31 họ cũng thế: nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót anh em, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót.32 Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người. 
BÀI TIN MỪNG
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Mt 4,23
Hall-Hall: Đức Giê-su giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Hall.
TIN MỪNG: Mt 15,21-28
21 Khi Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn,  22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng: "Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi ! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!" 23 Nhưng Người không đáp lại một lời. Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi”. 24 Người đáp: "Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi."25 Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi! "26 Người đáp: "Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con."27 Bà ấy nói: "Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống."28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp: "Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy." Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.  
BÀI GIẢNG
NGƯỜI CÔNG CHÍNH SỐNG BỞI ĐỨC TIN
Giáo lý Công Giáo dạy rằng: mỗi người được Chúa cứu độ, dựa trên ba hành động Đức Tin:
-     Tin bởi kết hợp với Chúa Giê-su là Đấng Cứu Độ duy nhất.
-     Tin vào Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
-     Tin vào công nghiệp của mỗi người sống Lời Chúa.
Tin vào Chúa Giê-su là Đấng Cứu Độ duy nhất và tin vào Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công, là quan trọng nhất. Vì thế thánh Phao-lô nói: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà chia sẻ, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có Đức Mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.” (1Cr 13,3). “Đức Mến là Thiên Chúa” (1Ga 4,8). Kìa anh trộm suốt đời chỉ làm khổ nhiều người, thế mà trước giờ chết anh biết sám hối và kêu cầu Đức Giê-su thương xót, Ngài đã cho anh vào Thiên Đàng ngay (x Lc 23,43). Bởi thế, giáo lý về ơn cứu độ qua các Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay không đề cập đến công đức của cá nhân nào.
1/ TIN ĐƯỢC CỨU ĐỘ NHỜ KẾT HỢP VỚI CHÚA GIÊSU
Người Do Thái vẫn tự hào Thiên Chúa chỉ coi trọng dân tộc họ mà thôi, dân ngoại không có giá trị gì đối với Chúa, họ ví Chúa quý dân Do Thái như “nước trong thùng, còn dân ngoại chỉ như giọt nước bám miệng thùng, hoặc như hạt cái dính bàn cân” (x Is 40,1-10) ; hoặc dân Do Thái tự hào được Chúa yêu quý như con cái trong nhà, còn dân ngoại thì Chúa coi như con chó (Kuon). Thế nhưng Đức Giê-su lại gọi bà ngoại giáo miền Canaan là chó con (Kunarion), mà chó con nhiều khi được chủ nhà yêu quý như con cái trong gia đình vậy. Bởi thế đối với  Chúa bất cứ ai có Đức Tin và lòng Mến không thua kém những người Do Thái giữ Luật Mô-sê cũng được Chúa coi trọng như dân Ngài tuyển chọn. Ngôn sứ Isaia đã ghi lại Lời Chúa kêu gọi dân ngoại nên thánh: “Hãy tuân giữ điều chính trực, thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ. Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm, cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta,  đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta. Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng, vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.” (Is 56,1.6-7: Bài đọc I).
Điều ấy làm cho người Do Thái phát ghen, hòng họ cũng biết đón nhận ơn cứu độ Chúa ban như lời thánh Tông Đồ nói: “Tôi coi trọng chức vụ của tôi, mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tỵ, và tôi cứu được một số anh em đó. Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?
Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý. Thật vậy, trước kia anh em đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay anh em đã được thương xót, vì họ không vâng phục; họ cũng thế: nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót anh em, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót. Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người.” (Rm 11,13-15.29-32: Bài đọc II).
Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục” là vì muôn dân kể cả dân Do Thái, ai sống cũng phải có Luật, nhưng bất cứ Luật nào, Luật đời hay Luật đạo đều giam người ta trong tội (x Gl 3,22). Vì không ai chu toàn hai mục đích của Luật: cấm làm điều xấu, dạy làm điều tốt. Người không có Luật trở thành ngựa bất kham. Bởi đó bất cứ dân ngoại hay Do Thái muốn nên người hoàn hảo đều thấy đi vào ngõ cụt. Mà thực cả đến người Do Thái được Chúa chọn và giáo dục bằng Luật Chúa ban qua ông Mô-sê cũng chống đối Đức Giê-su, nên họ đã bị Ngài liệt kê vào loại con cháu của satan (x Ga 8,44a).
Thực ra, Đức Giê-su muốn cứu chiên lạc nhà Israel (Do Thái) trước như Ngài đã nói với các môn đệ: "Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi" (Mt 15,24: Tin Mừng). Thế nhưng dân Do Thái đã cố thủ tập tục tiền nhân mà gạt bỏ Lời Thiên Chúa (x Mt 15,1-20). Họ là con cháu của dòng giống Israel lạc mất Đức Tin vì hai lý do :
a- Lý do chính trị: Vì ti ca vua Sa-lô-môn xây Đền Th cho các bà v ngoi th ngu tượng, nên Chúa để cho Gia-rop-am chống li vua Sa-lô-môn, kéo mười chi h v phía bc lp quc ly tên là Israel, ch còn hai chi họ  min nam gi là nước Giu-đa (x 1V 11,26t). Dòng tc Ephraim lãnh đạo nước Israel và cho xây Đền Thờ  núi Garizim. Đúng lý ra dòng ging Gia-cóp chỉ có mt Đền Thờ  Giê-ru-sa-lem ti nước Giu-đa. Bi đó nhng người Israel không th Thiên Chúa Giê-ru-sa-lem đều b lit vào loi chiên lc. Đức Giê-su mun quy tụ đoàn chiên lc này, thng nht mt nim tin tôn th Thiên Chúa không cn thiết phi đến Ga-ri-zim hay đến Giê-ru-sa-lem na, mà “nhng người th phượng đích thc, s th phượng Chúa Cha trong Thn Khí và S Tht” (x Ga 4, 22-23). “Thn Khí và S Tht” là Li Chúa và Chúa Giê-su Phc Sinh, người Công Giáo tìm được nơi hai Bàn Tiệc trong Thánh Lễ.
b- Lý do tín lý: Chiên lạc nhà Israel còn hiu v nhng người Do Thái ch tin vào vic gi  Lut Mô-sê thì được tr nên công chính, được cu độ. Trong khi đó Lut Mô-sê ch có giá trị hướng dn người ta đến kết hp vi Chúa Giê-su, để thc s tr nên công chính và được cu độ (x Gl 3,24), bi vì “dưới gm tri này ngoài danh Chúa Giê-su Ki-tô không có danh nào khác đã được ban xung cho nhân loi, để nh vào danh đó mà chúng ta được cu độ” (Cv 4,12).
Nhưng vì ý muốn ngàn đời Thiên Chúa đã quyết chọn dân tộc Do Thái làm mảnh đất trồng “Hạt Giống Sự Sống” là Chúa Giê-su từ cội rễ Gie-sê sinh ra (x Is 11). Chính Ngài mới thực là phúc lộc Chúa đã hứa ban cho những dân tộc có Đức Tin như ông Abraham, để muôn dân nhờ đó mà cầu phúc cho nhau (x St 22,18). Vì thế mà Ngài nói với người phụ nữ Israel lạc đạo tại bờ giếng Gia-cóp: “Ơn cứu độ khơi nguồn từ Do Thái” (Ga 4,22b). Bà ngoại giáo Canaan đã tin như thế, nên bà kêu cầu Đức Giê-su cứu giúp con bà: “Lạy Ngài là con vua Đavid, xin dủ lòng thương tôi, đứa con gái của tôi bị quỷ ám khổ sở lắm” (Mt 15,22: Tin Mừng). Lời bà ngoại giáo kêu xin như thế, làm ứng nghiệm Lời Chúa phán qua miệng ngôn sứ Isaia: “ Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến thánh danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, đều được Ta dẫn lên núi Thánh và cho hoan hỷ nơi Nhà cầu nguyện của Ta” (Is 56,6a.7a: Bài đọc I). Chân lý này được thể hiện qua Phụng Vụ Đức Giêsu thiết lập để làm hoàn hảo giá trị Phụng Vụ Do Thái giáo. Đây là trung tâm ơn cứu độ mà Ngài đã truyền cho Hội Thánh tiếp tục làm hiện tại hóa mỗi khi Hội Thánh cử hành Thánh Lễ (x 1Cr 11,23-27).
2/ ƠN CỨU ĐỘ CÒN PHÁT XUẤT DO TÍN ĐIỀU CÁC THÁNH CÙNG THÔNG CÔNG
Em bé được Đức Giê-su cứu thoát khỏi tay tử thần, không do Đức Tin hay công trạng gì của em, mà do Đức Tin của các môn đệ (Hội Thánh) và của người mẹ, được gọi là Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.
a- Đức Tin của Hội Thánh: Chính nhờ các môn đệ ngỏ lời với Đức Giê-su giúp bà: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà cứ kêu gào đằng sau chúng ta” (Mt 15,23: Tin Mừng). Các môn  đệ thưa với Thầy Giêsu như thế ngầm hiểu là: xin Thầy giúp bà ấy, nếu không bà ấy cứ kêu réo làm nhức đầu chúng ta. Ta biết Hội Thánh mới thực là đất Chúa hứa chảy sữa và mật, xưa dân Do Thái khiếp sợ không dám tiến vào miền đất này, vì có những người khổng lồ rất hùng mạnh, thế là dân trở mặt chống đối ông Mô-sê. Kẻ nào khiếp sợ, chống đối ông Mô-sê sẽ bị Chúa tiêu diệt (x Ds 13,1-2.25 - 14,1.26-29.34-35). Như vậy chỉ có những ai tin vào sức mạnh Chúa ban cho ông Mô-sê mà tiến bước, mới được vào đất Chúa hứa. Điều này đã báo trước vào thời Tân Ước: Ai tin theo Chúa Giê-su, Ngài mạnh hơn ông Mô-sê, được Ngài dẫn họ vào Hội Thánh, mới thực là đất chảy sữa và mật. Sữa và mật ở đây chính là công nghiệp của Chúa Giê-su cùng với Đức Tin và lòng Mến của các Thánh, gọi tắt là Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công. Vì thế thánh Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Hội Thánh số 9 quả quyết: “Chúa không cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết”, nên mỗi khi hiệp dâng Lễ với Hội Thánh, ta không chỉ cầu nguyện cho riêng bản thân hay gia tộc mình mà thôi, mà còn phải mở rộng tầm nhìn xin Chúa cho muôn dân được cứu độ, như lời kinh ta đọc trong Thánh Lễ: “Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài” (Tv 67/66,4: Đáp ca).
b- Nhờ Đức Tin của người mẹ: Lúc đầu xem ra Đức Giê-su không để ý tới lời cầu khẩn của bà ngoại giáo, nhưng bà cứ theo kêu nài mãi, thì Đức Giê-su lại nói: “Không nên lấy bánh của con cái mà  quăng cho chó con”. Bà hiểu ngay được ý của Ngài muốn nói: Ngài không gọi mình là “chó” như những người Do Thái gọi dân ngoại, mà lại gọi là “chó con”, cũng đáng được quý, nên bà thưa: “Chó con cũng được ăn những mảnh vụn rơi từ bàn chủ xuống”. Đức Giê-su thấy Đức Tin sống động và mãnh liệt của bà, Ngài khen: “Này bà, lòng tin của bà lớn thật, bà muốn sao thì được như vậy”, tức khắc từ giờ ấy quỷ xuất khỏi con gái của bà ! (x Mt 15, 28: Tin Mừng). Đúng với Phúc Âm thánh Mat-thêu ghi nhận: “Đức Giê-su rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân” (Mt 4,23: Tung Hô Tin Mừng).
Để minh chứng cũng như nhấn mạnh về giá trị Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công, ta cứ nhìn vào các vị đại thánh như
-    Ông Phao-lô được làm thánh Tông Đồ là nhờ Đức Tin và lòng Mến của Phó tế Stêphano đã cầu nguyện cho (x Cv 7.8.9).
-    Ông Augustin được làm Giám mục, thánh Tiến sĩ Hội Thánh là nhờ Đức Tin và lòng Mến của người mẹ: Bà Monica trên 30 năm, đêm ngày thiết tha cầu nguyện cho đứa con hư hỏng sớm trở thành người Công Giáo.
Vậy ngày nay, mỗi khi đi dự Lễ, ta được mọi thành phần trong Hội Thánh: Những người sống đức ái trên dương thế, các linh hồn nơi luyện tội, cùng với các thánh trên Thiên Đàng, nhất là Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, uy quyền trước tòa Chúa vượt xa bà ngoại giáo xứ Canaan. Chính nhờ mọi thành phần trong Hội Thánh là Thân Mình Mầu Nhiệm Chúa Ki-tô, cũng là Hiền Thê của Ngài, hằng cầu khẩn cho ta thoát khỏi mọi sự dữ, hơn hẳn em bé được các môn đệ và người mẹ ngoại giáo thiết tha xin Đức Giê-su cứu thoát khỏi tay quỷ thần. Bà ngoại giáo xứ Canaan này đã trở thành mẫu cho tất cả những người làm cha mẹ phải làm những việc thể hiện Đức Tin vào Chúa Giê-su, để làm cho những người thuộc về mình được sống và sống cách dồi dào trong Chúa Giê-su (x Ga 10,10).
THUỘC LÒNG
Chúa không cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết (HCHT số  9).
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: