Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      Lm. Trịnh Ngọc Danh
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
THỨ 2 SAU CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ
Âm thanh
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

BÀI ĐỌC : Cl 1,24 - 2,3

1          24 Thưa anh em, giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Ki-tô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh.25 Tôi đã trở nên người phục vụ Hội Thánh, theo kế hoạch Thiên Chúa đã uỷ thác cho tôi, liên quan đến anh em: đó là tôi phải rao giảng lời của Người cho trọn vẹn,26 rao giảng mầu nhiệm đã được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ, nhưng nay đã được tỏ ra cho dân thánh của Thiên Chúa.27 Người đã muốn cho họ được biết mầu nhiệm này phong phú và hiển hách biết bao giữa các dân ngoại: đó là chính Đức Ki-tô đang ở giữa anh em, Đấng ban cho chúng ta niềm hy vọng đạt tới vinh quang.28 Chính Người là Đấng chúng tôi rao giảng, khi khuyên bảo mỗi người và dạy dỗ mỗi người với tất cả sự khôn ngoan, để giúp mỗi người nên hoàn thiện trong Đức Ki-tô. 29 Chính vì mục đích ấy mà tôi phải vất vả chiến đấu, nhờ sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong tôi.

2         1 Quả thế, tôi muốn anh em biết tôi phải chiến đấu gay go thế nào vì anh em, vì những người Lao-đi-ki-a, và vì bao người khác chưa thấy tôi tận mắt;2 như vậy là để họ được phấn khởi trong tâm hồn, và nhờ được liên kết chặt chẽ với nhau trong tình thương, họ đạt tới sự thông hiểu phong phú và đầy đủ, khiến họ nhận biết mầu nhiệm của Thiên Chúa, tức là Đức Ki-tô,3 trong Người có cất giấu mọi kho tàng của sự khôn ngoan và hiểu biết.

ĐÁP CA : Tv 61

Đ.        Nhờ Thiên Chúa, tôi được cứu độ và vinh quang.  (c 8a)

6 Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn. Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến,7 duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi, là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng.

9 Hỡi dân ta, hãy tin tưởng vào Người luôn mãi, trước mặt Người, hãy thổ lộ tâm can: Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu.

BÀI TIN MỪNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 10,27

            Hall-Hall : Chúa nói : Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Hall.

TIN MỪNG : Lc 6,6-11

6 Một ngày sa-bát , Đức Giê-su cũng vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải.7 Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người.8 Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: "Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây! " Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó.9 Đức Giê-su nói với họ: "Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt? " 10 Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: "Anh giơ tay ra! " Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường.11 Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.

BÀI GIẢNG
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

SỐNG NHỜ HY TẾ CHÚA GIÊSU

            Có một điều xem ra Đức Giêsu mâu thuẫn với lời nói và việc làm : Ngài đã khẳng định : “Dù một chấm một phết trong Luật Môsê cũng không được bỏ qua” (x Mt 5,18b). Thế mà chính Ngài lại làm việc trong ngày Sabat nhằm hủy bỏ Luật này? Ta biết rằng các tác giả Tin Mừng ghi lại bảy lần Đức Giêsu vi phạm ngày Sabat :

-  Ngài lên tiếng giảng trong hội đường, ra lệnh cho quỷ xuất khỏi một người (x Lc 4,31).

-  Ngài chữa lành cho một người có tay khô bại (x Lc 6,6 : Tin Mừng).

-  Ngài chữa lành cho một phụ nữ bị còng lưng 18 năm (x Lc 13,10).

-  Ngài chữa lành cho một người mắc bệnh thủy thũng (x Lc 14,1).

-  Ngài chữa lành cho người bất toại nằm bên hồ ao Cừu (x Ga 5,1).

-  Ngài hóa bánh cá ra nhiều nuôi dân đông vô chừng kể (x Ga 6,4).

-  Ngài chữa lành cho một người mù từ thuở mới sinh (x Ga 9,16).

Thế mà được mọi người dân ca tụng : “Mọi việc Đức Giêsu làm đều tốt đẹp (Mc 7,37).

Nhưng vì bảy lần Đức Giêsu làm việc vi phạm ngày Sabat nên bị giết, thì chính nhờ sự chết và phục  sinh của Ngài mới làm hoàn hảo công trình tuần Sáng tạo thuở khai thiên lập địa (x St 1). Vì cuộc Sáng tạo thuở ban đầu, ngày thứ bảy Thiên Chúa nghỉ, điều ấy chỉ có ý tiên báo vào thời Tân Ước, Đức Giêsu bị giết vào ngày thứ sáu vì đã vi phạm Luật ngày thứ bảy, và được an táng trong mộ vào ngày thứ bảy, sau ba ngày Đức Giêsu từ cõi chết sống lại, hoàn tất Hy Tế mới để thay thế Phụng Vụ Do Thái cử hành vào ngày thứ bảy ; rồi Đức Giêsu trao cho Hội Thánh tiếp tục cử hành cho đến ngày cánh chung (x 1Cr 11,23-25). Ai đến tham dự Hy Tế của Chúa Giêsu, thì được Chúa Giêsu Thánh Thể tiếp tục tái tạo người đó bằng Lời và Thịt Máu Ngài, để làm hoàn hảo cuộc Sáng tạo thuở ban đầu.

            Thực vậy, ba lý do và ý nghĩa nghỉ việc ngày thứ bảy của ông Môsê quy định cho dân để tạ ơn Thiên Chúa qua Phụng Vụ Do Thái giáo, nay được hoàn hảo vào ngày thứ nhất trong tuần, ngày thứ tám tức là ngày Chúa nhật :

1/ MỪNG CÔNG TRÌNH TẠO DỰNG CỦA THIÊN CHÚA

            Ông Môsê truyền cho dân phải nghỉ việc ngày thứ bảy để mừng công trình Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ tốt đẹp trong sáu ngày, rồi ban tặng hết cho loài người, ngày thứ bảy Chúa nghỉ ngơi (x Xh 20,8-11).

            Nhưng ngày Chúa nhật, Chúa Giêsu Phục Sinh tái tạo loài người khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy, vì loài người đã ra hư hỏng do tội Adam, Eva, và được nuôi sống bằng Bí tích Thánh Thể - bằng chính xương thịt Con Một Thiên Chúa – để ta được trở nên dưỡng tử của  Ngài Thiên Chúa, được thông dự cùng một sự sống Phục Sinh của Chúa Giêsu (x Ga 6,57 ; Ga 15,1), đến như được đồng hóa với Ngài (x Gl 2,20). Bởi vì ai ở trong Đức Giêsu Kitô, người ấy là tạo thành mới, con người cũ đã qua đi, và này con người mới đã được thành sự(2Cr 5,17) Nếu không ta chỉ như một sinh vật (x 1Cr 15,45), chẳng hơn gì con thú (x Gv 3,18-19).

2/ MỪNG ĐƯỢC CHÚA CỨU THOÁT KHỎI NÔ LỆ.

Ông Môsê lại truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy vì Chúa đã cứu dân thoát cảnh nô lệ Ai Cập, nhờ Chúa bảo ông Môsê dùng gậy đập xuống Biển Đỏ, nước rẽ ra cho dân đi qua an toàn, để rồi cũng nước ấy chôn sống bọn Ai Cập dưới lòng biển (x Dnl 5,12-15).

            Niềm vui trên đây không thể sánh bằng nhờ Chúa Giêsu Phục Sinh cứu chúng ta thoát nô lệ Satan, thoát tội lỗi, đánh gục thần chết, nhờ nước Thánh Tẩy và Máu Chúa Giêsu Phục Sinh trong Phụng Vụ Ngài thiết lập vào ngày thứ nhất trong tuần. Đúng như Lời Đức Giêsu đã nói : “Chúa Con có cho các ngươi tự do, thì các ngươi mới đích thực là tự do(Ga 8,36).

3/ MỪNG ĐƯỢC CHÚA BAN LỜI HẰNG SỐNG.

Sau cùng ông Môsê truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy để ngợi khen Chúa,vì vào ngày thứ bảy Ngài đã gọi ông lên núi Sinai trao cho ông Lời Chúa được ghi trên hai bia đá để truyền lại cho dân (x Xh 24,16-18 ; 35,2). Nhờ hai bia đá ấy, dân Chúa toàn thắng mọi kẻ thù,được bình an trên đường tiến về miền đất Hứa.

            Nhưng Lời Chúa ông Môsê nhận từ núi Sinai, chỉ ban riêng cho dân Do Thái, ai thi hành vẫn còn giam người ấy trong tội, vì Kinh Thánh giá trị như một quản giáo dẫn ta đến kết hợp với Chúa Giêsu Phục Sinh, mới được cứu độ (x Gl 3,22.24). Nhất là vào ngày lễ Ngũ Tuần, Lời Chúa không chỉ ban cho Do Thái mà còn cho cả loài người (x Cv 2). Lời ấy đã có từ nguyên thủy, và Lời ở nơi Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa, đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Từ nguồn sung mãn của Người, hết thảy chúng ta lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác. Quả thế, Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Môsê, còn ơn sủng và sự thật, thì nhờ Đức Giêsu Kitô mà có(x Ga 1,1-17). Mỗi khi ta dự Thánh Lễ, Hội Thánh dùng quyền năng Chúa Thánh Thần ghi Lời trên hai tấm bia linh hồn và thân xác của người tín hữu (x 2 Cr 3,3). Chân lý này đã được ngôn sứ Giêrêmia tiên báo : “Đây là giao ước Ta sẽ lập với nhà Ít-ra-en sau những ngày đó. Ta sẽ ghi vào lòng dạ chúng, sẽ khắc vào tâm khảm chúng Lề Luật của Ta. Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta.Chúng sẽ không còn phải dạy bảo nhau, kẻ này nói với người kia: "Hãy học cho biết ĐỨC CHÚA", vì hết thảy chúng, từ người nhỏ đến người lớn, sẽ biết Ta. Ta sẽ tha thứ tội ác cho chúng và không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng nữa.Ít-ra-en sẽ tồn tại mãi” (Gr 31,33-34).

            Bởi thế, Đức Giêsu nói : “Con Người là Chúa ngày thứ bảy” (Lc 6, 5 : Tin Mừng), có nghĩa là Ngài làm hoàn hảo Phụng Vụ Do Thái giáo và chuyển đổi ý nghĩa, giá trị Phụng Vụ này từ ngày thứ bảy sang ngày Chúa nhật Phục Sinh, mục đích chính là làm cho người ta thoát tay tử thần, cho nên ai tham dự Phụng Vụ của Chúa Giêsu thì dù có chết cách nào đều được Chúa cho sống lại hạnh phúc dồi dào (x Ga 6, 54 ; Ga 10,10). Để làm chứng chân lý này, Đức Giêsu đã chữa cho người có tay khô bại vào ngày thứ bảy. Hình ảnh tay khô bại là biểu tượng sự chết của con người, như ngôn sứ Êzekiel đã báo trước về sự Phục Sinh mà Đức Giêsu thực hiện cho loài người : “Các xương khô kia ơi, hãy nghe Lời Đức Chúa. Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này với các xương ấy: Đây Ta sắp cho thần khí nhập vào các ngươi và các ngươi sẽ được sống. Ta sẽ đặt gân trên các ngươi, sẽ khiến thịt mọc trên các ngươi, sẽ trải da bọc lấy các ngươi. Ta sẽ đặt thần khí vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được sống. Bấy giờ, các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là ĐỨC CHÚA.” (Ed 37,4-6).

            Do đó phép lạ Đức Giêsu chữa lành cho người có tay khô bại, Ngài nói với anh : “Hãy đứng ra giữa đây, và hãy giăng tay ra” (Lc 6,8.10). Lời quyền năng chữa lành anh có tay khô bại, đã làm cho những kẻ chứng kiến uất ức, giận điên lên, và bàn mưu tính kế với nhau, để tố cáo Đức Giêsu đã vi phạm Luật ngày Sabat, phải diệt ngay! (x Lc 6,7.11 : Tin Mừng). Quả thật vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh chúng làm chứng gian tố cáo Ngài và gây áp lực với chánh án Philatô phải ra lệnh giết Ngài. Được lệnh giết chúng lặp lại Lời Đức Giêsu đã nói khi chữa lành cho anh có tay khô bại : “Bây giờ, đến lượt mày hỡi Giêsu, hãy đứng ra giữa đây, để bọn tao xử tử mày, vậy mày hãy giăng tay ra để bọn tao đóng đinh!” Chính lúc đó Ngài mới thực sự làm cho hết những ai tin vào Ngài thể hiện qua việc lãnh Bí tích Thánh Tẩy được tham dự vào Hy Tế Thập Giá của Ngài, dù có chết cách nào cũng được sống lại vinh hiển cả hồn lẫn xác, và ngày cánh chung mới thấy rằng : Đức Giêsu thế nào thì những kẻ đã được sống lại với Ngài cũng được vinh hiển như vậy (x 1Ga 3,2). Đúng là “nhờ Thiên Chúa, tôi được cứu độ và vinh quang” (Tv 62/61,8a : ĐC năm lẻ). Như thánh Tông Đồ được Chúa Giêsu ở cùng giúp ông thi hành sứ mệnh ngôn sứ trong hân hoan cả lúc gặp gian khổ, ông nói : “Tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh. Đó là tôi rao giảng Lời của Người cho trọn vẹn. Người đã muốn cho mọi người được biết mầu nhiệm này phong phú và vinh hiển biết bao giữa các dân ngoại : Đó là chính Đức Kitô đang ở giữa anh em, Đấng ban cho chúng ta niềm hy vọng đạt tới vinh quang” (Cl 1, 24-2,1-3 : Bài đọc năm lẻ). Vì thế Đức Giêsu đã xác định : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng, và chúng theo tôi” (Ga 10,27 : Tung Hô Tin Mừng). Đã nghe tiếng Chúa và đi theo Ngài, thì thân xác chúng ta không còn hiến cho các đam mê xác thịt. Tiếc rằng một số tín hữu trong giáo đoàn Côrintho đã chìm đắm trong dâm ô, khiến cho ông Phaolô phải lên tiếng cảnh cáo : “Lẽ ra anh em phải than khóc và loại trừ khỏi điều ấy ra khỏi cộng đoàn của anh em! Phải nộp con người đó cho satan, để phần xác nó bị hủy diệt, còn phần hồn được cứu thoát trong Ngày của Chúa. Anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho một khối bột dậy lên sao? Anh em hãy loại bỏ men cũ (dâm dật) để trở thành bột mới,vì anh em là bánh không men (dùng trong Thánh Lễ). Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm Chiên Lễ Vượt Qua của chúng ta.Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, lòng tinh tuyền và chân thật mà ăn mừng Đại Lễ” (1 Cr 5,1-8 : Bài đọc năm chẵn). Thế nên ta hãy cầu nguyện : “Lạy Chúa, xin lấy đức công chính của Ngài mà hướng dẫn con” (Tv 5,9a : ĐC năm chẵn).

Mỗi ngày trong giờ kinh Sáng ta vẫn thường nhắc lại Lời Chúa phán : “Hãy vào đây (dự Lễ) ta cúi mình phủ phục, quỳ trước Tôn Nhan Chúa là Đấng dựng nên ta, bởi chính Người là Thiên Chúa ta thờ, còn ta là dân Người lãnh đạo, là đoàn chiên tay Người dẫn dắt, để được vào chốn yên nghỉ của Người” (Tv 95/94,6.11b).

Vậy sự nghỉ ngơi của Chúa là làm việc cả ngày thứ bảy, để sinh ơn cứu độ cho chúng ta. Thế thì Điều Răn thứ I Hội Thánh dạy người Công Giáo “phải nghỉ việc vào ngày Chúa nhật và lễ Trọng”, để có thêm thời giờ chuẩn bị dự Lễ cách tích cực với lòng yêu mến, rắp tâm nghe Lời Chúa, dọn tâm hồn rước Lễ, là cách được nghỉ ngơi trong Chúa Giêsu,và được Ngài bổ sức, như cái máy chạy cần phải tiếp dầu mỡ, giúp ta làm việc Tông Đồ tích cực hơn đưa ơn Chúa đến với người anh em,nhằm quy tụ thêm nhiều người về nghỉ ngơi trong Chúa Giêsu Thánh Thể. Đó mới là người giữ Luật vì yêu Chúa, mến đồng loại, chứ không phải vào ngày lễ nghỉ có giờ phung phí vào việc vô bổ, lắm lúc gây tai họa không chỉ có mình mà còn cho đồng loại, như chơi cờ bạc, xem phim thiếu lành mạnh, tổ chức ăn nhậu đến say xỉn!

THUỘC LÒNG

            Đức Giêsu nói : “Tôi đến để cho chiên tôi được sống và sống cách dồi dào” (Ga 10,10)

http://phaolomoi.net

Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: