Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài suy niệm, chia sẻ
KHÔNG YÊU NGƯỜI,TỨC CHẲNG YÊU CHÚA

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa Đấng nó không thấy!” (1Ga 4,20b).

Sáng ngày 13-07-1970, ông Đinh Văn S, một cảnh sát viên ở Bảo Lộc – Lâm Đồng, đang chạy chiếc xe vespa đến nhà thờ dự lễ Chúa nhật (XV năm C). Ông có thói quen đọc Phúc Âm ở nhà trước khi dự lễ, trên đường đi, ông đang suy nghĩ về đoạn Phúc Âm “Người Samari nhân hậu” (Lc 10,25-37), chiếc xe ông đang đổ dốc, thình lình ông nhìn thấy một cô gái nằm bất tỉnh cạnh chiếc xe đạp bên vệ đường! Ông sợ quá rồ ga chạy nhanh hơn, nhất là gần đến giờ lễ rồi, mà nhà thờ chỉ có một lễ sáng. Chạy một quãng dài, hình ảnh “Người Samari nhân hậu” tra vấn lòng ông. Thế là ông quay xe trở lại chỗ cô gái lúc nãy, ông tiến lại gần và thấy cô nằm bất động, máu me đẫm ướt quần cô gái. Ông vội vực cô đưa lên xe chở vào nhà thương cấp cứu.

Người ta chẳng biết nguyên nhân thế nào, cứ tạm giữ ông để điều tra, vì biết đâu chính ông là người đã gây ra ?!

Từ ở bệnh viện ông nhắn tin về nhà cho vợ biết. Bà vợ nghe tin, vội đi ngay đến xem sự gì đã xảy ra với chồng? Khi nghe ông kể đầu đuôi câu chuyện, thay vì an ủi, bà lại xỉa xói ông :

- Sao ông ngu thế! Ông làm thế bây giờ người ta cứ cột tội vào cổ ông. Nếu cô ta chết, ai làm chứng cho ông đây? Ở nhà tôi đã đủ thứ việc, bây giờ lại mắc của nợ này, ông giết tôi cho rồi !

Ông chỉ còn biết cắn răng với nhân đức chịu vậy suốt ba ngày, trước sự cằn nhằn của vợ về sự “dại dột” của mình!?

Nhưng rất may, cô gái ấy tỉnh lại và mọi việc đã rõ : “Nguyên nhân là vì hôm ấy tôi đang đổ dốc với chiếc xe đạp đi hái trà, chẳng may xe bị đứt thắng sau, chiếc xe lao xuống quá nhanh, tôi hoảng hốt bóp thắng trước, tức thì chiếc xe lộn ngược quật tôi xuống đất, chiếc ghi-đông đâm vào háng tôi, từ bấy giờ tôi không biết gì nữa !Tôi rất biết ơn người đã đưa tôi vào bệnh viện.”

Lúc ấy người vợ cảm thấy ân hận vì đã đay nghiến chồng! Và dĩ nhiên sau đó người ta cho ông S. tự do.

Một tháng sau, gia đình cô gái đem quà đến nhà hậu tạ ông, vì nhờ ông mà cô gái giữ được mạng sống! Nhưng ông nói với gia đình cô gái :

- Có chi đâu, tôi chỉ chịu một chút phiền hà để cứu một mạng người ; còn thua xa Chúa Giêsu đã chết để cứu tôi khỏi tội, và Ngài đã dạy tôi là phải bắt chước “Người Samari nhân hậu”.

Vậy “Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa Đấng nó không thấy!” (1Ga 4,20b).


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi