Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài suy niệm, chia sẻ
CÂU CHUYỆN CỦA CASSIE BERNALL

Ai có Chúa Giêsu thì có sự sống ; ai không có Chúa Giêsu thì không có sự sống. (1Ga 5,12)

Ngày 20-4-1999, Eric Harris, 18 tuổi, và Dylan Klebold, 17 tuổi, xông vào trường trung học Columbine, tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ, tay cầm bom và súng. Chúng giết 12 học sinh và một cô giáo, gây thương vong cho 23 người khác, rồi tự sát. Một trong các học sinh bị chúng giết tại thư viện là Cassie Bernall.

Khi Cassie vào lớp 9, mẹ cô là Misty linh cảm có điều gì bất ổn. “Tôi không hiểu rõ là gì, nhưng tôi biết rằng có cái gì đó không ổn. Tôi có cảm giác rằng tôi và chồng tôi không còn ‘bắt được làn sóng’ với cháu nữa”.

Ưu tư mãi, Misty bắt đầu tìm câu trả lời bằng cách thường xuyên kiểm tra phòng của Cassie, và một lần kia bà bàng hoàng phát hiện dấu vết rằng con gái bà yêu thích ma thuật, từng sử dụng ma túy và rượu.  Đối diện với thực tế của đứa con gái vị thành niên, cha mẹ Cassie quyết định áp dụng một vài biện pháp dứt khoát.

Đầu tiên, họ chuyển Cassie đến một nhà trường mới : Trường Trung Học Columbine,ngoại ô Littleton, Colorado. Tiếp theo, họ canh chừng theo dõi bạn bè, thái độ, và thói quen học tập của con mình. Mặt khác, họ nói rõ: “Cassie, con phải bỏ các thứ ấy. Con phải nhận lấy trách nhiệm cho cuộc đời mình.”

Cassie bắt đầu đáp ứng một cách tích cực: bạn bè mới, thái độ mới. Một trong các bạn mới là Dave McPherson, một thanh niên thuộc West Bowles Community Church. Khi mới gặp Cassie, McPherson tự nhủ “cô gái này không có niềm hy vọng. Niềm hy vọng mà mình đang có.” Vẻ mặt của cô thiếu niềm vui, lời nói của cô chỉ là nhát gừng: tất cả những thứ ấy cho thấy rằng Cassie hình như ‘đã đi quá xa.’

Thế nhưng vào một kỳ nghỉ cuối tuần, McPherson cũng kêu gọi Cassie cùng đi tĩnh tâm với nhóm bạn trẻ của mình, và cô đồng ý sau khi được cha mẹ vui vẻ cho phép. Những ngày tĩnh tâm này đã thay đổi cuộc đời của Cassie. Cha của cô là ông Bradly nói : “Khi cháu ra đi thì đó là một con bé buồn rầu, gục mặt, lặng thinh. Khi cháu trở về thì mắt sáng long lanh và cháu hứng khởi vì những gì đã xảy ra cho mình, hứng khởi đến độ kể mọi sự cho chúng tôi nghe. Cứ như là cháu ở trong một phòng tối, rồi ai đó bật đèn lên và cháu thấy được bao điều xinh đẹp chung quanh mình.” Mẹ cô nói : “Cháu nhìn vào mắt tôi và nói: Mẹ à, con đã thay đổi. Hoàn toàn thay đổi rồi. Con biết là mẹ không tin đâu, nhưng con sẽ chứng minh cho mẹ thấy.”

‘Ánh đèn’ được bật lên năm Cassie 17 tuổi, đó là ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô: trong kỳ tĩnh tâm ấy, cô đã tin rằng rằng Ngài là Đấng Cứu Độ cho chính cô.  Chúa Giêsu đã thay đổi Cassie từ trong ra ngoài.  Một loại thay đổi 180 độ như thánh Phaolô từng nói đến trong thư Rôma (12,2) khi ngài khuyên ‘hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần.’ Cassie dẹp bỏ mọi hình thức ma thuật. Thay vào đó, cô tham gia vào nhóm thiện nguyện phục vụ bữa ăn cho những những cô gái mại dâm và người nghiện ma túy. Cô Kayleen của Cassie còn nói rằng : “Cháu dự định cắt mái tóc chảy dài xuống giữa lưng để làm bộ tóc giả mà tặng những em rụng tóc vì hóa trị.”

Một đêm kia, Cassie nói với mẹ về niềm hy vọng mà mình mới tìm thấy. Cô bảo: “Mẹ à, nếu con chết đi thì cũng tốt thôi. Con sẽ ở một nơi tốt hơn, và mẹ biết con sẽ ở đâu.”  Hai năm về trước, chính cô gái này sống ở một thời điểm nguy hiểm, có nguy cơ rơi vào tuyệt vọng. Chúa Giêsu đã thay đổi cô hoàn toàn. Cô sẵn sàng hy sinh mạng sống vì danh Chúa Kitô, cô sẵn sàng chết đi như một người con của Chúa.

Tối Chúa Nhật 18-4-1999, Cassie chia sẻ chứng từ của mình với các bạn trẻ.  Cô nói: “Bạn không thể thực sự sống nếu thiếu vắng Chúa Kitô. Và bạn cũng không thể nào có được đời sống đích thực nếu thiếu vắng Ngài.”  Cassie đã sẵn sàng. Sẵn sàng làm chứng bằng cuộc sống - và bằng cái chết, nếu cần.

Hai ngày sau, Cassie đang ngồi trong thư viện trường Trung Học Columbine, bỗng Eric Harris và Dylan Klebold xông vào, tay ôm bom tự chế và súng săn.  Họ biết rõ Cassie, vì cô chưa bao giờ dấu diếm Đức Tin của mình.

Eric hỏi: “Mày có tin Chúa không?” Sau này, bạn của cô là Keven Koeniger kể lại rằng Cassie im lặng một lúc. Cậu nói : “Tôi nghĩ rằng cô ấy biết rằng mình sắp bị giết.” Cuối cùng cô đáp: “Có, tôi tin Chúa.” Tiếng súng nổ lên chát chúa. Cassie gục ngã!

Bạn cho rằng câu hỏi “Bạn có sẵn sàng chết cho Chúa Giêsu không ?” không phải là một câu hỏi cấp bách ư? Bạn hãy hỏi Cassie Bernall xem. Hãy hỏi cha mẹ cô ấy. Song thân cô nói : “Chúng tôi nhìn nhau và tự hỏi mình có trả lời được như thế không? Chắc chúng tôi đã xin cậu ta tha mạng cho mình. Còn cháu thì không!”

Em của Cassie Bernall là Chris đã tìm thấy bài thơ này trên bàn của chị. Đây là bài cuối cùng Cassie viết trước khi chết.

“Giờ đây tôi đã từ bỏ mọi sự. Tôi đã tìm ra con đường chân chính để thực sự biết được Chúa Kitô và cảm nghiệm sức mạnh vô song nơi Ngài ; Một sức mạnh đã đem Ngài trở về với sự sống. Và tôi khám phá được ý nghĩa của việc chết đi và sống lại với Ngài. Thế nên dù cho chuyện gì xảy ra, tôi cũng vẫn sẽ là một người sống trong thân xác mình sự sống mới của những người từ cõi chết phục sinh.”

Xin gửi đến bạn một câu hỏi: Chúa Giêsu của bạn có chết đi vô ích không?


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi