Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài suy niệm, chia sẻ
CON NGƯỜI LÀM CHỦ VẠN VẬT

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

“Đức Chúa là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Êđen, để cày cấy và canh giữ đất đai” (St 2,15).

            Một cô giáo dạy trẻ, vào buổi sáng kia tập họp các em tại phòng khách, cô hớn hở đầy tin tưởng nói với các em :

-     Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu một bài học mới, đây là bài học rất thú vị, và cô muốn các con hãy ghi nhớ nó.

Vừa nói cô vừa mang hai chậu cây hoa hướng dương nhỏ xíu mới chỉ được hai chiếc lá.

Cô nói với các em :

-     Đây là hai cây hướng dương, trông chúng giống nhau không nào ?

Cả lớp gật đầu, và rất nghiêm túc.

-     Bây giờ cô trò mình sẽ có một cuộc thí nghiệm : chúng ta sẽ cung cấp cho cả hai cây lượng ánh sáng và nước như nhau, rồi đặt mỗi chậu cây ở hai cửa sổ phòng khách này. Mỗi ngày cô trò mình sẽ hát cho một trong hai chậu cây này nghe, và chúng ta sẽ nói những lời yêu thương, ngợi khen sự phát triển Chúa ban cho nó.

Một em giơ tay phát biểu :

-     Còn cây kia thì sao thưa cô ?

Cô giáo mỉm cười.

-     Chậu cây kia chúng ta không thèm ngó nó.

Một em khác thắc mắc hỏi :

-     Mình cũng không nghĩ tốt về nó nữa hả cô ?

-     Đúng thế. Chúng ta sẽ chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Hai tuần lễ kế tiếp, những đôi mắt ngây thơ của các em lúc nào cũng mở to, háo hức chờ đợi kết quả. Thỉnh thoảng một vài em trong lớp lén lút nhìn cây không được nghe những lời tốt đẹp của  các em, nhưng không dám nhìn lâu vì sợ mất linh nghiệm. Quả thật, cây không được các em quan tâm chúc mừng mỗi ngày, trông thật yếu ớt, xem như nó chẳng lớn thêm được chút nào, trái với cây được các em ca hát quanh nó, dường như nó cảm nghiệm được tình cảm và sự quan tâm của cô và các trò : với những câu nói dịu dàng và những suy nghĩ tốt đẹp đầy yêu thương, nó đang vươn lên mạnh mẽ và căng tràn nhựa sống.

Và đúng hai tuần sau cô giáo đưa hai chậu cây xếp bên cạnh nhau, rồi đề nghị các em : “Chúng ta hãy chúc mừng cho cả hai cây, để không còn cây nào phải chịu cảnh cô đơn nữa”.

Đến tuần lễ thứ tư, hai cây lớn bắt kịp nhau, không còn sự khác biệt nào nữa.

Lúc ấy cô giáo nói với các em :

-   Hai cây nó không biết suy nghĩ như chúng ta, nhưng khi chúng được yêu thương như nhau, thì chúng phát triển cũng giống nhau. Vậy trong các em chớ khi nào ghét bạn mình và đẩy bạn vào cảnh cô đơn, thì thật là tội nghiệp cho bạn đó không thể lớn lên trong vui vẻ như mọi em trong lớp được.


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi