Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài viết
CHỦ ĐỀ I - Suy Niệm 16: NGÔN SỨ THẬT LÀM RỒI MỚI DẠY
SUY NIỆM 16
NGÔN SỨ THẬT LÀM RỒI MỚI DẠY
        Người giảng cũng không chỉ dùng Lời Chúa nói với dân, mà phải sống điều mình giảng. Nói cách khác, phải làm cho Lời Chúa ứng nghiệm nơi người giảng, ít là biết sám  hối khi chưa thực hành được Lời Chúa mình công bố. Vì thế Thánh Kinh đã nhắc nhở : Nếu điều ngôn sứ giảng nhân danh Chúa mà không ứng nghiệm, không xảy ra, thì không thể là Lời Chúa phán, ngôn sứ đã nói càn, đừng ai sợ nó” (Dnl 18,22). Nói tóm lại để làm cho lời giảng cho uy quyền và thuyết phục người nghe, thì hãy bắt chước Chúa Giêsu “làm rồi mới dạy” (Cv 1,1).
        Bởi đó thánh Phaolô cũng phải tự xét mình khắc phục bản thân để có thể chu toàn  sứ mệnh ngôn sứ Chúa đã trao. Ông nói : “Tôi nhắm con ngươi đồng tử mà thụi vào chính thân tôi, và bắt nó quỵ lụy phục tùng, kẻo nhỡ ra đã làm thầy dạy người khác mà chính tôi lại bị thải” (1Cr 9,27 – Bản dịch NTT). Và ông cũng còn có bổn phận lên tiếng nhắc nhở cho các bậc thầy : Bạn dạy người khác, sao lại không dạy chính mình? Bạn tự hào vì có Lề Luật sao bạn lại vi phạm Lề Luật mà làm nhục Thiên Chúa” (Rm 2,21-23). Bởi đó người ngôn sứ của Đức Kitô phải thành thật và khiêm tốn thú nhận sự bất toàn thiếu sót của mình. Đan cử :
-       Ông Matthêu viết : Đức Giêsu chọn Mười Hai môn đệ để sai đi đến muôn dân tập họp thêm môn đệ cho Ngài. Trong Nhóm Mười Hai có Giuđa bất trung, chỉ còn mười một người (thiếu về lượng). Trong số đó có kẻ còn hoài nghi (thiếu về phẩm) [x Mt 28,16-17].
-       Cả đến ông Phêrô cũng bị Đức Giêsu trách mắng là satan, bởi lẽ ông khuyên Thầy đừng nộp mạng cho kẻ ác, vì ai khổ là dấu Chúa không thương! (x Mt 16,21-23).
-   Ông Phaolô tự hào trong Chúa mà khoe với giáo đoàn Côrinthô : Thiết tưởng nào tôi có thua gì những Tông Đồ thượng đẳng” (2Cr 11,5).
“Tông Đồ thượng đẳng” là Nhóm Mười Hai, thế mà nhiều lần ông thú nhận với giáo dân sự yếu đuối bất lực của mình trước đòi hỏi của Tin Mừng. Ông nói : Sự thiện tôi muốn, tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19).
Nên “đã ba lần tôi xin Chúa cho thoát khỏi nỗi khổ này, nhưng Người quả quyết với tôi : “Ơn của Thầy đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối (2Cr 12,8-9).
- Có lần ông Phaolô xác tín với giáo đoàn Galat : Nếu tôi không tùng phục, không hiệp thông với các thủ lãnh trong Hội Thánh, thì sự vất vả phục vụ Tin Mừng của tôi trở nên vô ích” (Gl 2,2). Nhưng khi ông thấy thủ lãnh Phêrô có lối sống giả hình : Một ngày kia, ông Phêrô đang dùng bữa với dân ngoại mới trở lại, thế mà khi thấy ông Phaolô đến ông tránh né và tự tách mình ra vì sợ những người cắt bì thấy. Thấy thế ông Phaolô liền lên trách thủ lãnh Phêrô trước mặt mọi người : “Nếu ông là người Do Thái mà còn sống như dân ngoại, chứ không như người Do Thái, thì làm sao ông lại ép người dân ngoại phải xử sự như người Do Thái” (Gl 2,11-14). Ông Phaolô dám thẳng thắn trách thủ lãnh mình như thế, vì chính ông Phêrô đã quyết định bỏ cắt bì cho dân ngoại, chỉ cần họ tin vào Chúa Giêsu là được lãnh Bí tích Thánh Tẩy, những người này phải được tôn trọng như những người Do Thái khác đã thuộc về Hội Thánh
Thánh Tông Đồ có thành thật với chính mình và can đảm chân thành sửa lỗi thủ lãnh Hội Thánh, cũng chỉ nhằm mục đích nhắc nhở các chủ chăn phải hoàn thành sứ mệnh ngôn sứ cách tốt đẹp, để những ai giỏi giang và vất vả giảng Lời Chúa, thì đáng được đãi ngộ gấp đôi” (1Tm 5,17).
Thực vậy Chủ chăn hết lòng với Hội Thánh, giáo dân sẵn sàng móc mắt hiến chủ chăn” (Gl 4,15). Chính Chúa cũng ưu đãi những ai chu toàn sứ mệnh tư tế và ngôn sứ, như Ngài nói : Thức ăn ngon Ta đãi hàng tư tế” (Gr 31,14). 
Lên đầu trang
Các bài khác cùng chủ đề: