CHỦ ĐỀ I
TẦM QUAN TRỌNG CỦA LỜI CHÚA
TRONG ĐỜI SỐNG NGƯỜI CÔNG GIÁO
************
SUY NIỆM 20
NHU CẦU SỰ SỐNG LÀ
ĐƯỢC LOAN BÁO LỜI CHÚA ĐÚNG LUẬT
F
1Cr 9,16-17: Thánh Phaolô nói: “Đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là
lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi
nếu tôi không rao giảng Tin Mừng ! Tôi mà tự ý làm việc ấy, thì mới đáng Thiên
Chúa thưởng công; còn nếu không tự ý, thì đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao
phó”.
Khi ông Phaolô bị bắt dẫn độ sang Roma để chịu
xét xử, ông biết lần này không thoát mạng nên đưa mắt nhìn các tín hữu đang đứng vây quanh
tỏ lòng thương tiếc ông, vì họ sắp mất một người giảng Lời Chúa rất tận tình
sâu sắc hấp dẫn. Ông nói với họ: “Hôm nay trước mặt anh em tôi cam đoan rằng: tôi hoàn toàn trong sạch về
máu mọi người, vì tôi đã không e ngại mà giấu giếm đi để không loan báo cho anh
em tất cả ý định của Thiên Chúa” (Cv 20,26-27: Bản dịch NTT).
Ông
Phaolô nói như thế không phải là chối đã không tham gia vào việc ném đá Phó tế
Stêphanô, cũng như đã ra sức bách hại các Kitô hữu (x Cv 8,1-3). Nhưng
lúc đó ông hành động vì “mù” Đức Tin. Dù ông có tra tay giết tín hữu nào, hẳn họ
cũng lên trời làm thánh ngay. Còn sau khi đã được Chúa Giêsu chộp lấy, mà ông e
ngại giấu giếm Lời Chúa, không loan báo tất cả những ý định của Thiên
Chúa cho mọi người, thì mới phạm tội chủ ý giết hồn xác người ta rồi đẩy xuống
Hỏa Ngục!
Vậy giảng giải Lời Chúa mà không trung
thành với Luật giảng mà Hội Thánh đã quy định trong Hiến Chế Phụng Vụ số 24 và
số 52, thì không biết có còn phải là công bố chân lý của Chúa hay chỉ là nói
dối! Kinh Thánh kết án: “Nơi con người, nói dối là điều đê tiện xấu
xa, kẻ dốt nát cứ luôn mồm nói dối. Trộm cắp còn đỡ hơn nói dối, nhưng cả hai đều
chuốc lấy hư vong. Kẻ quen
nói dối là kẻ vô liêm sỉ, nỗi nhục không bao giờ rời xa nó” (Hc 20,24-26)
Vì thế Chúa lên tiếng răn đe: “Ngôn
sứ nào cả gan nhân danh Ta mà nói Lời Ta
không truyền cho nó nói, hoặc nhân danh thần khác mà nói, thì ngôn sứ đó phải
chết” (Dnl 18,20)