CHỦ ĐỀ I
TẦM QUAN TRỌNG CỦA LỜI
CHÚA
TRONG ĐỜI SỐNG
NGƯỜI CÔNG GIÁO
************
SUY NIỆM 19
SỨ
MỆNH CHÍNH CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO
LÀ LOAN BÁO TIN MỪNG
F 1Cr 1,17: Thánh
Phaolô: “Đức Kitô đã chẳng sai tôi đi làm Phép Rửa, nhưng sai tôi đi rao giảng
Tin Mừng, và rao giảng không phải bằng lời lẽ khôn khéo để thập giá Đức Kitô
khỏi trở nên vô hiệu.”
1- Dù ông Phaolô có làm Phép Rửa cho nhiều người lớn nhỏ,
cụ thể như gia đình bà Lydia
(x Cv 16,14-15) ; gia đình ông Krispo (x Cv 18,8) ; gia đình ông Stêphana (x
1Cr 1,16). Nhưng ông lại nói: “Đức Kitô đã chẳng sai tôi đi làm Phép Rửa, nhưng
sai tôi đi giảng Tin Mừng”, vì ba lý do :
a/ Không phải chỉ ban Bí tích Thánh Tẩy mới có ơn tha tội,
mà suốt đời người Kitô hữu còn được thanh tẩy bởi Lời Chúa. Thực vậy, Đức Giêsu đã nói với các môn đệ: “Anh em được thanh sạch rồi, nhờ Lời Thầy đã
nói với anh em” (Ga 15,3).
b/ Trải nghiệm của Hội Thánh khi thi hành Mục Vụ: muốn
cho người tân tòng lãnh khi lãnh Bí tích Thánh Tẩy được sốt sắng và sống Đạo
tốt, thì người ấy cần phải được học giáo lý trước khi lãnh Bí tích này.
Vì thế Công Đồng Vat.II, trong lãnh vực canh tân Phụng Vụ,
Hội Thánh luôn khuyến khích các mục tử trước khi ban bất cứ Bí tích nào cho tín
hữu, nên cử hành Phụng Vụ Lời Chúa trước đã.
c/ Bí tích Thánh Tẩy bằng nước thì nhấn mạnh ơn tái sinh
được làm con Thiên Chúa ; còn sinh lại bởi Lời Chúa thì nhấn mạnh giáo dục và
hướng dẫn người tín hữu sống đẹp lòng Chúa. Cũng thế, cha mẹ không chỉ sinh con
là hết nhiệm vụ, mà còn lo giáo dục con cái.
Đức Hồng y Yves Congar, nhà Thần học đóng vai trò quan
trọng trong việc soạn thảo các bản văn của Công Đồng Vat.II đã cho một nhận xét:
“Nếu một giáo xứ suốt 30 năm chỉ được
nghe giảng Lời Chúa mà không cử hành Thánh Lễ, thì đời sống Đức Tin và lòng Mến
của họ vẫn trổi vượt hơn một giáo xứ suốt 30 năm chỉ cử hành Thánh Lễ mà không
được nghe giảng”.
2- “Rao
giảng không phải bằng lời lẽ khôn khéo, để thập giá Đức Kitô khỏi trở nên vô
hiệu” có nghĩa là :
a/ Ngôn sứ của Chúa không chỉ mong được người nghe khen
mình. Thật đáng buồn nhiều vị thầy giảng lại muốn tỏ cho dân biết mình là người
trí thức biết nhiều chuyện trên đời, đọc nhiều sách vở, đến nỗi biến Tòa giảng
thành đài thông tin những sinh hoạt xã hội! Vì thế thánh Phaolô xác tín: “Tôi
giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng
xác thực của Lời Chúa (Thần Khí) và quyền năng Thiên Chúa” (1Cr 2,4).
b/ Người giảng Lời Chúa không chỉ nhắm giảng cho thính
giả phải khóc, phải cười, mà phải công bố sự thật, chỉ giảng chân lý Tin Mừng,
dù biết có nhiều điều người nghe không chấp nhận. Kìa, ta cứ nhìn Đức Giêsu
giảng một bài quan trọng nhất về Bí tích Thánh Thể, mà cả đoàn lũ dân đông vô
kể, trong đó có nhiều môn đệ theo Đức
Giêsu lên tiếng chê bai: “Lời chi mà sống
sượng thế! Ai nào có thể nghe nổi!” Thế là tất cả lần lượt quay gót bỏ đi!
Nhưng Đức Giêsu không hối tiếc về bài giảng không làm vừa ý mọi người, Ngài còn
thách thức Nhóm Mười Hai: “Cả các ngươi,
các ngươi không muốn bỏ về sao?” (Ga 6,27-67).
Vì thế thánh Tông Đồ nói: “Nếu tôi còn muốn làm đẹp lòng
người đời, thì tôi không phải là tôi tớ của Đức Kitô” (Gl 1,10b)