Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
THỨ HAI SAU CN 4 PHỤC SINH
Audio
Video
[ Bấm play 2 lần liên tiếp để xem video. Vui lòng chờ chút nếu kết nối mạng chậm ]
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
 BÀI ĐỌC : Cv 11, 1-18

          1 Hồi ấy, các Tông Đồ và các anh em ở miền Giu-đê nghe tin là cả dân ngoại cũng đã đón nhận lời Thiên Chúa.2 Khi ông Phê-rô lên Giê-ru-sa-lem, các người thuộc giới cắt bì chỉ trích ông,3 họ nói: "Ông đã vào nhà những kẻ không cắt bì và cùng ăn uống với họ! "4 Bấy giờ ông Phê-rô bắt đầu trình bày cho họ đầu đuôi sự việc, ông nói:5 "Tôi đang cầu nguyện tại thành Gia-phô, thì trong lúc xuất thần, tôi thấy thị kiến này: có một vật gì sà xuống, trông như một tấm khăn lớn buộc bốn góc, từ trời thả xuống đến tận chỗ tôi.6 Nhìn chăm chú và xem xét kỹ, tôi thấy các giống vật bốn chân sống trên đất, các thú rừng, rắn rết và chim trời.7 Và tôi nghe có tiếng phán bảo tôi: "Phê-rô, đứng dậy, làm thịt mà ăn!8 Tôi đáp: "Lạy Chúa, không thể được, vì những gì ô uế và không thanh sạch không bao giờ lọt vào miệng con!9 Có tiếng từ trời phán lần thứ hai: "Những gì Thiên Chúa đã tuyên bố là thanh sạch, thì ngươi chớ gọi là ô uế!10 Việc ấy xảy ra đến ba lần, rồi tất cả lại được kéo lên trời.

          11 "Ngay lúc đó, có ba người đến nhà chúng tôi ở: họ được sai từ Xê-da-rê đến gặp tôi.12 Thần Khí bảo tôi đi với họ, đừng ngần ngại gì. Có sáu anh em đây cùng đi với tôi. Chúng tôi đã vào nhà ông Co-nê-li-ô.13 Ông này thuật lại cho chúng tôi nghe việc ông đã thấy thiên sứ đứng trong nhà ông và bảo: "Hãy sai người đi Gia-phô mời ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô.14 Ông ấy sẽ nói với ông những lời nhờ đó ông và cả nhà ông sẽ được cứu độ.

          15 "Tôi vừa mới bắt đầu nói, thì Thánh Thần đã ngự xuống trên họ, như đã ngự xuống trên chúng ta lúc ban đầu.16 Tôi sực nhớ lại lời Chúa nói rằng: "Ông Gio-an thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì sẽ được rửa trong Thánh Thần.17 Vậy, nếu Thiên Chúa đã ban cho họ cùng một ân huệ như Người đã ban cho chúng ta, vì chúng ta tin vào Chúa Giê-su Ki-tô, thì tôi là ai mà dám ngăn cản Thiên Chúa? "

          18 Nghe thế, họ mới chịu im, và họ tôn vinh Thiên Chúa mà nói: "Vậy ra Thiên Chúa cũng ban cho các dân ngoại ơn sám hối để được sự sống! "

ĐÁP CA : Tv 41.42

Đ.        Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.  (Tv 41,3a)

41 2 Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.

3 Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan?

42 3 Xin Ngài thương sai phái ánh sáng và chân lý của Ngài,để soi đường dẫn lối con đi về núi thánh, lên đền Ngài ngự.

4 Con sẽ bước tới bàn thờ Thiên Chúa, tới gặp Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con. Con gảy đàn dâng câu cảm tạ,lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ.

BÀI TIN MỪNG
 TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 10,14

          Hall-Hall :  Chúa nói : “Tôi chính là Mục Tử nhân lành, tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi. Hall.

TIN MỪNG : Ga 10, 1-10

            1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-Thái rằng : "Thật, tôi bảo thật các ông : Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp.2 Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử.3 Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh ; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra.4 Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh.5 Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ."6 Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.

7 Vậy, Đức Giê-su lại nói : "Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào.8 Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ.9 Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.10 Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào."

 

BÀI GIẢNG
SỐNG LIÊN KẾT VỚI NHAU TRONG CHÚA GIÊSU MỚI ĐƯỢC CỨU ĐỘ                

 

          Con người chỉ được hạnh phúc thật như Thiên Chúa khi thực hành lời giáo huấn của Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Hội Thánh số 9 dạy : “Chúa không cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết”. Liên kết ở đây phải hiểu trước hết là liên kết với Chúa Giêsu Phục Sinh, vì Ngài là Đấng cứu độ duy nhất (x Cv 4,12). Tất cả những ai được liên kết với Chúa Giêsu Phục Sinh thì trở thành chi thể trong Thân Mình Mầu Nhiệm của Ngài, cũng chính là Hội Thánh. Vì thế thánh Phaolô nói : “Nếu một chi thể nào đau, thì mọi chi thể cùng đau. Nếu một chi thể  nào được vẻ vang, thì mọi chi thể cũng vui chung” (1Cr 12,26).

          Để trở nên chi thể trong Thân Mình Chúa Giêsu, thông thường người ta phải được thanh tẩy và sinh lại nhân danh Ba Ngôi Thiên Chúa, hoặc sinh lại bởi Lời Chúa, hoặc tái sinh bởi danh Chúa Giêsu.

1/ ĐƯỢC LÃNH PHÉP RỬA BẰNG NƯỚC TỰ NHIÊN NHÂN DANH BA NGÔI THIÊN CHÚA.

          Chúa Giêsu dạy : “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí”. (Ga 3,5). Cụ thể Đức Giê-su truyền cho các môn đệ : “Anh em hãy đi khắp tứ phương tập họp môn đệ cho Thầy bằng Phép Rửa : Nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28,19).

2/ ĐƯỢC THANH TẨY VÀ SINH LẠI BỞI LỜI CHÚA.

          Chúa Giêsu nói : “Chúng con đã được sạch nhờ Lời Thầy nói với chúng con” (Ga 15,3) ; thánh Giacôbê nói : “Chúa đã tự ý dùng Lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các thọ tạo của Người” (Gc 1,18). Thanh tẩy bằng Lời phải liên tục len lỏi vào mọi sinh hoạt suốt cuộc đời người Ki-tô hữu. Bởi đó, Đức Giêsu dạy các môn đệ : Sau khi ban Thánh Tẩy cho kẻ tin, thì còn phải dạy họ những Lời Thầy truyền (x Mt 28,20).

3/ ĐƯỢC THANH TẨY VÀ TÁI SINH NHỜ DANH CHÚA GIÊSU.

          Thánh Phêrô nói : “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giêsu Kitô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần” (Cv 2,38 ; Ga 6,35t). Vì Bí tích Thánh Thể là nguồn suối thanh tẩy thông ban ơn thanh tẩy cho các Bí tích khác.

            NGOÀI RA CON NGƯỜI CÒN ĐƯỢC CHÚA CỨU ĐỘ NHỜ SỐNG CÁC NHÂN ĐỨC.

1- Đức mến Chúa yêu người.

          Thánh sử Matthêu ghi nhận : Vào ngày cánh chung, những người được vào Thiên Đàng, Chúa không hề xét hỏi tội họ, Ngài chỉ tra vấn họ về lòng trắc ẩn đối với những kẻ bé mọn, và nếu họ đã làm lành cho kẻ bé nhỏ, tức là làm cho chính Ngài (x Mt 25,34-40), vì Đức Ái đã phủ lấp muôn vàn tội lỗi của họ (1Pr 4,8).

          Để nhấn mạnh về giá trị Đức Ái thanh tẩy tội chúng ta, thánh Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Hội Thánh số 14 nói : “Dù được tháp nhập vào Hội Thánh mà không kiên trì sống Đức Ái, thì tuy thể xác họ ở trong Hội Thánh, nhưng linh hồn họ ở ngoài Hội Thánh, chẳng những họ không được cứu độ mà còn bị xét xử nghiêm khắc hơn”.

2-  Đức Tin thể hiện bằng đổ máu vì  Chúa Giêsu.

          Đan cử : Người lương dân bằng lòng chết vì tuyên xưng theo Chúa Giêsu. Kìa cả đến Đức Giêsu khi đã chịu phép rửa bằng nước tại sông Giođan, Ngài còn muốn hoàn tất Phép Rửa bằng máu khi bị giết ở đồi Sọ. Ngài nói : “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!” (Lc 12,50) Thánh Gioan nhìn về viễn tượng ngày cánh chung, khi ông  nói về những người được Chúa Giêsu cứu độ : “Họ là những người từ cuộc quẫn bách lớn lao đã đến ; họ đã giặt áo họ và phiếu trắng tinh trong Máu Chiên Con” (Kh 7,14).

3- Đức Tin vào Tín Điều Các Thánh Cùng Thông Công.

          Nhờ Đức Tin này mà những người không có điều kiện học giáo lý hoặc trẻ sơ sinh, cũng được lãnh Bí tích Thánh Tẩy. Ngay từ thời các thánh Tông Đồ, nhiều gia đình đã được thánh Phaolô ban Thánh Tẩy cho hết mọi người lớn cũng như trẻ nhỏ. Đan cử như gia đình bà Lyđia buôn len cánh kiến (x Cv 16,14-15) ; gia đình viên cai ngục (x Cv 16,30-34) ; gia đình ông Kryspo trưởng hội đường (x Cv 18,8).

4- Đức Tin, Đức Mến khát vọng được thuộc về Chúa Giêsu.

          Đây là trường hợp bất thường, một người có khát vọng theo Chúa, muốn học giáo lý, muốn gia nhập Hội Thánh mà không có ai giúp, hay không có  điều kiện đón nhận. Đối với loại người này, nếu qua đời bất thình lình, thì họ cũng đã thuộc về Hội Thánh rồi.

          Những cách con người được Chúa cứu độ, gọi đó là những cánh cửa Đức Giêsu mở ra cho chiên Ngài vào, vì Ngài là Mục Tử nhân lành. Ngài nói : "Thật, tôi bảo thật các ông : Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh ; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ” (Ga 10,1-5 : Tin Mừng).

      NHƯ THẾ CHÂN DUNG MỤC TỬ NHÂN LÀNH CÓ NHỮNG NÉT ĐẶC THÙ ĐỂ CHIÊN NHẬN RA.

            a-Mục tử gọi tên từng con chiên (Ga 10,3a), gọi đúng tên chiên là cứu nó, vì vào thời Thiên Chúa cứu độ, Ngài nói : “Đừng sợ, Ta đã chuộc ngươi về, Ta đã gọi bằng chính tên ngươi, ngươi là của riêng Ta” (Is 43,1b). Mà “làm sao con người được tồn tại nếu Chúa không gọi tên nó” (Kn 11,25).

            b- “Mục Tử dẫn chiên ra khỏi chuồng và đi trước chiên” (Ga 10,4a). Ông Luca rất khéo léo khi mở đầu sách Lịch Sử Hội Thánh (Tông Đồ Công Vụ), ông viết : “Chúa Giêsu làm rồi mới dạy” (Cv 1,1), có ý nhấn mạnh tất cả các Kitô hữu phải tiếp tục viết lịch sử Hội Thánh theo mẫu Chúa Giêsu “làm rồi mới dạy”. Chính vì vậy mà lần duy nhất trong Tin Mừng Marco, tác giả nói về danh 12 người Đức Giêsu tuyển chọn : “Các Tông Đồ tin lại cho Thầy Giêsu tất cả những gì họ đã làm và đã dạy” (Mc 6,30). Có thế mới họ là thực là mục tử tốt theo gương Thầy chí thánh.

            c- “Chiên nhận ra tiếng Mục Tử” (Ga 10,4b), bởi vì Đức Giêsu đã xác nhận Ngài từ trời mà đến, Cha Ngài dạy sao Ngài nói vậy (x Ga 12,50), và Ngài còn nói về những kẻ được Ngài sai đi truyền giảng : “Người của Thiên Chúa sai thì nói Lời Thiên Chúa” (Ga 3,34). Vì thế, để chu toàn sứ mệnh ngôn sứ, thánh Phaolô nói : “Tôi giảng chẳng cần lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thiên Chúa và quyền năng Thiên Chúa” (1Cr 2,4).

Để hướng dẫn các chủ chăn giảng trong Thánh Lễ, Hội Thánh quy định :

F      Lời Chúa tối ư quan trọng, nên Bài giảng phải căn cứ vào các Bài đọc (HCPV số 24).

F      Bài giảng phải căn cứ vào Thánh Kinh để trình bày các mầu nhiệm Đức Tin và các quy tắc cho đời sống Kitô giáo trong suốt chu kỳ năm Phụng Vụ (HCPV số 52).

F      Để quy tụ dân Chúa trước nhất phải dựa vào Lời Thiên Chúa, Lời ấy đặc biệt phải  tìm thấy nơi miệng lưỡi các Linh mục, bởi vì Linh mục mắc nợ dân về Lời Chúa (Sắc Lệnh ĐSLM số 4).

          d-Mục Tử biết chiên và chiên biết Mục Tử (Ga 10,14 : Tung Hô Tin Mừng). Từ “biết” trong ngôn ngữ Kinh Thánh là liên hệ mật thiết trong đời sống vợ chồng. Đan cử :

              - Ông Adam biết Eva vợ mình, thế là bà có thai sinh ra Cain (x St 4,1 – Bản dịch NTT).

              - Khi sứ thần truyền tin cho Đức Maria sinh Con Đấng Tối Cao, Đức Maria thưa lại : “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào vì tôi không biết đến việc vợ chồng” (Lc 1,34 – Bản dịch CGKPV). Chúng ta được Chúa Giêsu “biết” đến nhờ lãnh Bí tích Thánh Tẩy, nên thánh Phaolô nói với các tín hữu : “Tôi đã đính hôn anh em với một người độc nhất là Đức Kitô, để tiến dâng anh em cho Người như một trinh nữ thanh khiết” (2Cr 11,2). Đức Giêsu còn xác nhận : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một" (Ga 10,27-30). Như vậy, Mục Tử Giêsu và Chúa Cha chỉ ra tay bảo vệ những ai nghe tiếng Ngài. Đó là dấu chỉ họ là Hiền Thê của Ngài, đi theo Ngài.

          e- “Mục Tử chấp nhận gian khổ vì phục vụ dưới ánh sáng Lời Chúa”. Thực vậy bài giảng đầu tiên của thánh Phêrô chỉ dựa vào danh Chúa Giêsu, để cho mọi người nhận ra Chúa Giêsu là Mục Tử tốt mà tin theo, hôm đó ông Phêrô đã ban Thánh Tẩy cho 3.000 người (x Cv 2,14a-41). Nhưng khi ông chấp nhận gian khổ trong đời phục vụ, thì ông thâu nhận tới 5.000 người về cho Chúa (x Cv 4, 1-4).

          ĐỨC GIÊSU VẠCH MẶT NHỮNG LOẠI MỤC TỬ BẤT LƯƠNG, NÓ LÀ TRỘM LÀ CƯỚP, vì không qua cửa mà vào ràn chiên nhưng đã trèo qua lối khác (Ga 10,1a). Đây là những kẻ :

             a-  Không tin vào Chúa Giêsu, họ có làm việc tốt lành, thì cũng chỉ là việc của sinh vật, không có giá trị cứu độ, trước sau cũng ra tro bụi (x Cv 5,38). Thánh Tông Đồ còn nhấn mạnh : “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà chia sẻ, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt mà không có Đức Ái thì cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13,3). “Đức Ái là Thiên Chúa” (1Ga 4,8).

              b-  Không được Hội Thánh sai đi. Chúa Giêsu Phục Sinh đến thổi hơi (ban Thánh Thần) cho các môn đệ và nói : “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,21b). Bởi đó thánh Tông Đồ nói : “Làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng? Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi? Như có lời chép: Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo tin mừng!” (Rm 10,14-15). Quả thật, thánh Phaolô đã nhấn mạnh việc rao giảng Tin Mừng phải là người được sai đi, nên ông nói : “Mười bốn năm sau, tôi lại lên Giêrusalem một lần nữa cùng với ông Barnaba ; tôi cũng đem theo anh Titô đi với tôi.  Tôi lên đó vì được Thiên Chúa mặc khải, và đã trình bày cho người ta Tin Mừng tôi rao giảng cho dân ngoại, - cách riêng cho các vị có thế giá -, vì sợ rằng tôi ngược xuôi, và đã ngược xuôi vô ích” (Gl 2,1-2)

          c- Không được chiên nghe theo, vì chiên không theo tiếng người lạ, nhưng trốn tránh (Ga 10, 5.8). Người mục tử tốt lành phải biết nghe và thực hành Lời Chúa mới có thể chăm sóc chiên, như Lời Kinh Thánh đã nói : “Kẻ nào không nghe những Lời của Ta, những lời người ấy nói nhân danh Ta, thì chính Ta sẽ hạch tội nó. Nhưng ngôn sứ nào cả gan nhân danh Ta mà nói Lời Ta đã không truyền cho nói, hoặc nhân danh những thần khác mà nói, thì ngôn sứ đó phải chết."(Dnl 18,19-20). Loại mục tử nhân danh các thần khác mà nói đó là loại mục tử gian ác, không tìm kiếm chiên lạc, không tập họp chiên về đồng cỏ xanh tươi, chiên bệnh chúng không chăm sóc, chỉ mong xén lông chiên và vắt sữa, con nào béo thì đem làm thịt (x Ed 34,1-10).

          d- Mục tử chưa được kết hợp với Chúa Giêsu, tầm cỡ như ông Môsê, ông Giosuê, vua Đavid, hay các ngôn sứ Isaia, Giêrêmia …cũng không đem lại sự sống đời đời cho ai, ngoại trừ Mục Tử Giêsu (x Cv 4,12). Bởi đó Đức Giêsu nói : “Hết thảy mọi kẻ đến trước Ta đều là trộm là cướp” (Ga 10,8a), vì các mục tử tốt trước Chúa Giêsu có đem Luật Chúa cho dân, thì Luật đó vẫn còn giam người ta trong tội (x Gl 3,22). Luật giam chúng ta trong tội, vì Luật nào cũng nhằm hai tiêu chuẩn : Cấm làm điều xấu và dạy làm điều tốt. Nhưng trong thực tế không ai có thể chu toàn hai tiêu chuẩn này. Thánh Phaolô coi Luật như quản giáo dẫn ta đến kết hợp với Chúa Giêsu, mới được cứu độ (x Gl 3,24).

          Vậy những cách Chúa Giêsu cứu độ loài người không ai được độc quyền muốn Chúa dành riêng cho mình, vì đó là ơn phổ quát. Thế mà vào thời Giáo Hội sơ khai những người Do Thái đã tin vào giáo lý của các Tông Đồ gia nhập Hội Thánh, họ xác quyết rằng Chúa chỉ cứu dân Do Thái, những người đã cắt bì. Chúa Giêsu phải tỏ mình ra Ngài là Mục Tử chăm sóc tất cả mọi người, nên trong một thị kiến Chúa cho ông Phêrô thấy một chiếc khăn túm bốn góc từ trời xà xuống trước mặt lúc ông đang cầu nguyện. Trong chiếc khăn ấy có những thú vật dơ bẩn, Chúa bảo ông làm thịt mà ăn. Ông đáp : “Không được, vì những sự ô uế không bao giờ lọt vào miệng con”, có tiếng từ Trời phán lần thứ hai : “Những gì Thiên Chúa đã tuyên bố là thanh sạch, thì ngươi chớ gọi là ô uế!” Việc ấy xảy ra đến ba lần, rồi tất cả lại được kéo lên Trời”. Thị kiến này Chúa mạc khải cho ông Phêrô, thủ lãnh Hội Thánh, những con vật ô uế người Do Thái cho là dân ngoại phải loại đi, nhưng ai tin vào lời các Tông Đồ rao giảng, thì cứ ban Thánh Tẩy cho họ, không cần giữ luật Cắt Bì (x Cv 11,1-18 : Bài đọc).

Vì vậy mọi người phải cầu nguyện để được Chúa cứu độ : “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống” (Tv 42/41, 3a : Đáp ca)

THUỘC LÒNG.

          Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha (Ga 10,27-29).

http://phaolomoi.net

LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: