Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái
Nghe Nhạc Thánh Ca trên điện thoại android
Bài giảng
THỨ TƯ TRONG TUẦN BNPS : TẶNG CHÚA GIÊSU PHỤC SINH CHO NGƯỜI ANH EM
Audio
Video
[ Bấm play 2 lần liên tiếp để xem video. Vui lòng chờ chút nếu kết nối mạng chậm ]
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
 BÀI ĐỌC : Cv 3,1-10

          1 Một hôm, ông Phê-rô và ông Gio-an lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín.2 Khi ấy, người ta khiêng đến một người què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp, để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí.3 Vừa thấy ông Phê-rô và ông Gio-an sắp vào Đền Thờ, anh liền xin bố thí.4 Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông Phê-rô nói: "Anh nhìn chúng tôi đây! "5 Anh ta chăm chú nhìn hai ông, tưởng rằng sẽ được cái gì.6 Bấy giờ ông Phê-rô nói: "Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi! "7 Rồi ông nắm chặt lấy tay mặt anh, kéo anh chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá của anh trở nên cứng cáp.8 Anh đứng phắt dậy, đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca tụng Thiên Chúa.9 Toàn dân thấy anh đi lại và ca tụng Thiên Chúa.10 Và khi nhận ra anh chính là người vẫn ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp Đền Thờ, họ kinh ngạc sững sờ về sự việc mới xảy đến cho anh.

ĐÁP CA : Tv 104

Đ.        Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ.  (c 3b)

1 Hãy tạ ơn Chúa, cầu khẩn danh Người, vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân. 2 Hát lên đi, đàn ca mừng Chúa, và suy gẫm mọi kỳ công của Người.

3 Hãy tự hào vì danh thánh Chúa, tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ. 4 Hãy tìm Chúa và sức mạnh của Người, chẳng khi ngừng tìm kiếm Thánh Nhan.

6 Hỡi anh em, dòng dõi Áp-ra-ham tôi tớ Chúa, con cháu Gia-cóp được Người tuyển chọn! 7 Chính Đức Chúa là Thiên Chúa chúng ta, những điều Người quyết định là luật chung cho cả địa cầu.

8 Giao ước lập ra, muôn đời Người nhớ mãi, nhớ lời đã cam kết đến ngàn thế hệ! 9 Đó là điều đã giao ước cùng Áp-ra-ham, đã đoan thề cùng I-xa-ác.

BÀI TIN MỪNG
 TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

          Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Lc 24,13-35

          13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

          18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay."19 Đức Giê-su hỏi: "Chuyện gì vậy? " Họ thưa: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy."

          25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: "Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

          28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? "

          33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn."35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

BÀI GIẢNG
 TẶNG CHÚA GIÊSU PHỤC SINH CHO NGƯỜI ANH EM

 

          Mọi người Công Giáo phải ý thức tích cực loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho muôn dân ở mọi nơi, mọi lúc, qua mọi sinh hoạt Đạo cũng như đời. Chính vì vậy mà những chi tiết ông Luca ghi trong sách Tin Mừng ở chương 24 đã không cho biết rõ :

-          Ông Luca không nói rõ ai là nhân chứng Chúa Giêsu Phục Sinh ?

-          Ông Luca ghi Chúa Giêsu lên Trời mà không cho biết rõ ở nơi nào ?

-          Ông Luca không cho biết rõ địa danh làng Emmau ở đâu? Và cách Giêrusalem bao xa?

-          Ông Luca không nói dứt khoát vào thời điểm nào Chúa Giêsu lên Trời ?

-          Ông Luca không ghi rõ Chúa Giêsu Phục Sinh đến sinh hoạt với các Tông Đồ về việc đời hay việc đạo ?

Như thế chương 24 của Luca gây nhiều thắc mắc trở thành yếu tố kích thích các Kitô hữu xin Chúa soi sáng, tìm hiểu các bài đọc trong Thánh Lễ này, để rút ra ít là tám bài giáo lý thúc đẩy ta thực hành.

I. ÔNG LUCA KHÔNG NÓI RÕ AI LÀ NHÂN CHỨNG CHÚA GIÊSU PHỤC SINH.

          Ông Luca ghi : “Hai người trong Nhóm họ, một người tên là Cơlêôpat” (x Lc 24,13.18 : Tin Mừng). Trong Tân Ước, 12 môn đệ Đức Giêsu chọn, còn gọi là “Nhóm Mười Hai” (x Mt 26,47). Nhóm này có bốn danh sách nói rõ tên từng người trong Tin Mừng Nhất Lãm và sách Tông Đồ Công Vụ (x Mt 10,2-4 ; Mc 3,16-19 ; Lc 6,13-16 ; Cv 1,13). Thế thì “hai ông trong Nhóm họ” không nói rõ là Nhóm nào ? Chỉ biết một người trong Nhóm này có tên là Cơlêôpat. Ông này không có trong danh sách Nhóm Mười Hai. Ông Luca ghi : “Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

          Một trong hai người tên là Cơlêôpat trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." Đức Giê-su hỏi: "Chuyện gì vậy? " Họ thưa: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy” (Lc 24,15-24 : Tin Mừng). Cứ dựa vào các chi tiết ông Cơlêôpat kể như trên, thì ta lại phải hiểu hai người chạy ra mộ Đức Giêsu là ông Phêrô và ông Gioan, hai ông này thuộc Nhóm Mười Hai (x Ga 20,3t).

          VẬY BÀI GIÁO LÝ THỨ NHẤT : Tin Mừng về Chúa Giêsu Phục Sinh, thánh sử Luca không viết rõ ai là chứng nhân. Vì Chúa Giêsu muốn mọi người đã tin theo Ngài phải trở nên chứng nhân.

II. ÔNG LUCA GHI CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI MÀ KHÔNG NÓI DỨT KHOÁT Ở NƠI NÀO.

          Thực vậy,

-     Trong sách Tin Mừng ông thuật lại : “Chúa Giêsu lên Trời ở Bêthania” (x Lc 24,50).

-          Trong sách Tông Đồ Công Vụ, ông lại ghi : “Chúa Giêsu lên Trời ở núi Cây Dầu” (x Cv 1,9-12).

VẬY BÀI GIÁO LÝ THỨ HAI : Ông Luca không ghi dứt khoát Chúa Giêsu về Trời ở địa danh nào, vì Chúa Giêsu muốn người Công Giáo, ai cũng phải trở nên chứng nhân cho Ngài, mới được theo Ngài về Trời, một khi có tấm lòng nghe Lời Chúa như cô Maria ở Bêthania (x Lc 10,38-42), rồi cầu nguyện xin Chúa ban nghị lực để chịu đựng gian khổ vì đem Tin Mừng cho người anh em như Đức Giêsu đã sống theo Lời Chúa Cha mà phải khổ run sợ đến toát mồ hôi máu, nên Ngài đã cất lời cầu tại núi Cây Dầu (x Lc 22,39-46).

III. ÔNG LUCA KHÔNG CHO BIẾT RÕ ĐỊA DANH LÀNG EMMAU Ở ĐÂU ? VÀ CÁCH GIÊRUSALEM BAO XA?

          -    Có bản viết làng Emmau cách Giêrusalem 60 dặm, tương đương 12 km. Nếu thế thì họ tới địa danh gọi là El Qoubeibeh, chứ không phải là làng Emmau (x Lc 24,13 : Tin Mừng).

-          Có bản viết làng Emmau cách Giêrusalem 160 dặm, tương đương với 30 km. Nếu thế thì họ tới địa danh Amwas Nicopolis, chứ không phải là làng Emmau.

VẬY BÀI GIÁO LÝ THỨ BA : Không cần biết rõ Chúa Giêsu lên Trời ở đâu, chỉ cần tin Chúa Giêsu đã chết, phục sinh, và lên Trời để dọn chỗ cho những ai tin theo Ngài, vì Chúa Giêsu  muốn Ngài ở đâu, kẻ theo Ngài cũng ở đó (x Ga 14,2-3).

IV. ÔNG LUCA KHÔNG NÓI DỨT KHOÁT VÀO THỜI ĐIỂM NÀO CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI.

          Thực vậy

C       Trong sách Tin Mừng, ông Luca gói gọn biến cố Chúa Giêsu Phục Sinh đến gặp các môn đệ cắt nghĩa Lời Chúa cho họ, và cùng ăn uống với các ông, rồi lên Trời nội trong đêm CHÚA NHẬT I Phục Sinh (x Lc 24).

C       Trong khi đó sách Tông Đồ Công Vụ, ông Luca lại ghi : Chúa Giêsu sống lại còn ở với các Tông Đồ 40 ngày để giáo dục các ông, rồi vào ngày THỨ NĂM Ngài lên Trời rời xa các ông (x Cv 1,1-12).

          VẬY BÀI GIÁO LÝ THỨ TƯ : Chúa Giêsu muốn mọi người Công Giáo phải được lên Thiên Đàng, nếu biết quý trọng tham dự Phụng Vụ của Hội Thánh, đặc biệt là hiệp dâng Thánh Lễ vào ngày CHÚA NHẬT. Có thế mới sống Lệnh Chúa truyền cho Hội Thánh phải cử hành Hy Tế mà Ngài đã thiết lập vào ngày THỨ NĂM Tuần Thánh.

V. ÔNG LUCA KHÔNG GHI RÕ CHÚA GIÊSU PHỤC SINH ĐẾN SINH HOẠT VỚI CÁC TÔNG ĐỒ VỀ VIỆC ĐỜI HAY VIỆC ĐẠO ?

          Thực vậy, Chúa Giêsu vào nhà hai môn đệ về làng Emmau, “họ đưa cho Ngài bánh, Ngài đọc lời chúc tụng, bẻ ra rồi trao cho các ông” (Lc 24, 30 : Tin Mừng). Đây có phải là Ngài cử hành Thánh Thể hay không ? Có hai ý kiến khác nhau :

          C Theo ý kiến của thánh Augustin và của ông Dupon : Đây là Bí tích Thánh Thể, vì có chia sẻ Lời Chúa suốt quãng đường đi, khi về tới nhà họ mời khách cùng bẻ bánh. Vào thời Giáo Hội sơ khai, thuật ngữ “bẻ bánh” để chỉ riêng về việc cử hành Bí tích Thánh Thể (x Cv 2,42).

          C Theo ý kiến này là của các nhà chú giải Kinh Thánh  như Prat, Lagrange, Schmid, Huby : Đây không phải là cử hành Thánh Thể, vì bữa tiệc này không nói đến rượu, cũng không nói đến ăn ; hai môn đệ này lại không thuộc Nhóm Mười Hai. Đây là bữa tiệc Agapê các tín hữu thời sơ khai họp nhau chia sẻ của ăn trước khi cử hành Bí tích Thánh Thể.           

          VẬY BÀI GIÁO LÝ THỨ NĂM : Chúa Giêsu muốn mọi sinh hoạt của người Kitô hữu trong lãnh vực xã hội hay lãnh vực tôn giáo, hoặc mọi việc làm vì nhu cầu thân xác hay vì nhu cầu linh hồn, phải đan kết với nhau. Nói như thánh Phaolô : “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa(1Cr 10,31). Nói cách khác, việc đời phải hướng về việc đạo, hoặc việc đạo phải chi phối việc đời. Có thế mọi sinh hoạt của người Ki-tô giáo mới góp nên một của lễ với Chúa Giêsu Phục Sinh, để nhận ra Ngài đang hiện diện trong cuộc sống.

VI. NGOÀI RA, NHÌN VÀO CƠ CẤU TRONG TIN MỪNG LC 24, MẠC KHẢI CÒN MUỐN TA SỐNG :

          Bài giáo lý thứ sáu : Ta muốn cho đồng loại tích cực làm điều tốt, để chuẩn bị tâm hồn hiệp dâng Thánh Lễ như Chúa Giêsu giải thích Kinh Thánh cho các môn đệ hiểu (x Lc 24,27), làm cho các ông mở rộng vòng tay yêu thương mời vị khách lạ vào nhà nghỉ chân, và đưa bánh mời khách dùng trước hai ông (x Lc 24,28-29 : Tin Mừng). Như thế việc chia sẻ phải đặt nhu cầu đồng loại trước nhu cầu của mình, thì Chúa Giêsu mới tỏ mình ra cho biết (x Lc 24,31 : Tin Mừng). Và một khi ta nhận biết Chúa Giêsu Phục Sinh, phải mau mắn trở về Giêrusalem, tức là đến Nhà Thờ hiệp dâng Thánh Lễ, như hai môn đệ trong đêm hôm phải mau mắn chạy về Giêrusalem để báo tin cho Nhóm Mười Hai, đang ngồi run rẩy trong một căn nhà đóng kín cửa. Ôi tuyệt vời, chính lúc ấy, Chúa Giêsu Phục Sinh lại đến với hai ông cùng với Nhóm Mười Hai, và Ngài ban bình an cho Nhóm trong khung cảnh một Thánh Lễ (x Lc 24,33t).

BÀI GIÁO LÝ THỨ BẢY : Ta muốn chia sẻ nỗi đau khổ u sầu thất vọng của đồng loại, không việc làm nào có giá trị hơn là chia sẻ Lời Chúa, và đặt Chúa Giêsu vào tâm hồn đồng loại.

a – Phải chia sẻ Lời Chúa. Thực vậy, Chúa Giêsu Phục Sinh đi chung chặng đường dài với hai môn đệ, tâm hồn họ bấn loạn u sầu chán nản vì Thầy của họ đã mất ! Vậy mà Chúa Giêsu không chia sẻ của cải vật chất, Ngài chỉ cắt nghĩa Kinh Thánh  cho họ, thế mà họ quên hết nỗi mệt mỏi chán chường, như họ nói với nhau : “Lòng chúng ta đã không cháy bừng bừng lúc dọc đường Ngài ngỏ lời với ta và giải thích Kinh Thánh  cho ta đó sao ?” (x Lc 24,25-32 : Tin Mừng).

          b- Phải làm cho đồng loại tin nhận Chúa Giêsu Phục Sinh. Thực vậy, hai ông Phêrô và Gioan đã theo gương phục vụ của Thầy Giêsu, cụ thể khi hai ông vào Đền Thờ gặp anh què nghèo khó ngửa tay xin bố thí, vào thời điểm ấy các ông rất giàu có, vì được dân tín nhiệm, nhiều người đã bán cả tài sản để đưa các ông chia sẻ đồng đều cho mọi người (x Cv 2,45 ; 4,36-37). Thế mà hai ông lại nói với anh què : “Vàng bạc chúng tôi không có, xong có cái gì thì tôi cho anh : Nhân danh Đức Giêsu Kitô người Nazareth anh hãy bước đi”, rồi cầm lấy tay phải nó, ông cho nó chỗi dậy, lập tức bàn chân và xương mắt cá nó được chắc lại, nó nhảy vùng lên và đứng dậy đi lại được, rồi nó vào Đền Thờ với các ông vừa đi vừa nhảy mà ngợi khen Thiên Chúa” (Cv 3,1-10 : Bài đọc). Nếu hai ông hôm ấy cho tiền anh què, là đặt tiền có hình hoàng đế Roma vào tay anh, thì không có giá trị bằng hai ông đặt Chúa Giêsu vào tim anh.  

          Vậy nhìn vào việc phục vụ của Chúa Giêsu và của các Tông Đồ, ông Luca muốn nhấn mạnh : Người Công Giáo có một món quà cao quý nhất mà thế gian không ai có, đó là Lời Chúa và Chúa Giêsu Phục Sinh tặng ban cho đồng loại. Đây là cách giải quyết tận căn những đau khổ của con người, chứ không phải là chỉ lo cho kẻ nghèo đói có cơm ăn áo mặc.

            BÀI GIÁO LÝ THỨ TÁM : Chỉ có Lời Chúa làm cho ta thêm Đức Tin, quan trọng hơn dựa vào chứng của loài người. Thực vậy, Chúa Giê-su nghe hai môn đệ nói về các phụ nữ đã ra mộ chứng kiến xác Thầy Giêsu không còn và họ về báo lại cho các Tông Đồ. Thế mà Chúa Giêsu không trách họ tại sao không tin vào lời các bà ấy, mà Ngài trách : “Ôi những kẻ ngu đần và lòng trí chậm tin vào mọi điều các ngôn sứ đã nói”. Thế thì Đức Kitô lại không phải chịu khổ nạn như thế đã rồi mới vào vinh quang của Ngài hay sao ? Và khởi từ ông Mô-sê và hết thảy các ngôn sứ Ngài giải thích cho họ các điều đã viết về Ngài trong toàn bộ Kinh Thánh” (Lc 24,24-27 : Tin Mừng). Cũng thế, ông phú hộ xin tổ phụ Abraham cho người chết hiện về báo cho năm anh em ông  biết cách dùng của cải, đã bị ông Abraham khước từ và nói : “Chúng đã có Môsê và các ngôn sứ, chúng phải nghe các ngài” (x Lc 16,27-29).

Vậy chỉ có Lời Chúa mới giáo dục con người nên hoàn hảo, chuẩn bị làm các việc lành (x 2Tm 3,15-17), chứ không chỉ cần lời dạy của bất cứ phàm nhân nào. Vì “chỉ ai có tâm hồn biết tìm kiếm Thiên Chúa họ mới được hoan hỷ” (Tv 105/104,3b : Đáp ca), để lên đường nói với mọi người hãy gia nhận Hội Thánh, thì mới được hiệp dâng Thánh Lễ, hân hoan nghe Lời Chúa và đón nhận Chúa Giêsu Phục Sinh vào lòng, sau khi đã sống tám điểm giáo lý trên đây, thì cũng được vào ngày thứ tám, ngày thứ I trong tuần sống lại với Chúa Giêsu, vì “đây là ngày Chúa đã làm ra” (Tung Hô Tin Mừng)

          Ông Archimedes nói : “Hãy cho tôi một đòn bẩy và một điểm tựa ngoài trái đất, tôi sẽ bẩy trái đất này”. Nhiều người nghĩ rằng không thể có một đòn bẩy, không thể có một điểm tựa ngoài trái đất, và càng không thể có cánh tay nào đủ mạnh để bẩy trái đất ! Nhưng trong đời sống Đức Tin của người Công Giáo có quyền nói : Tôi có đòn bẩy là Lời Chúa, điểm tựa là Chúa Giêsu Phục Sinh và sức mạnh cánh tay là Đức Tin của tôi đã cùng cầu nguyện với Chúa Giêsu trong Thánh Lễ, tôi có thể bẩy mọi người trên trái đất này bật lên Trời.

THUỘC LÒNG

          Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước là ánh sáng chỉ đường con đi (Tv 119/118,105).

http://phaolomoi.net

Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: