Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
THỨ BẢY SAU CN 2 TN-NĂM CHẴN: SỐNG VÌ CHÂN LÝ PHẢI CHẤP NHẬN “BẢN ÁN” ĐIÊN!
Audio
Video
[ Bấm play 2 lần liên tiếp để xem video. Vui lòng chờ chút nếu kết nối mạng chậm ]
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
BÀI ĐỌC: 2 Sm 1,1-4.11-12.19.23-27
 
1 Hôm đó, ông Đa-vít đánh thắng người người A-ma-lếch trở về, và ở lại Xích-lắc hai ngày.2 Sang ngày thứ ba, có một người từ trại, từ bên vua Sa-un đến, áo quần xé rách, đầu thì rắc đất. Khi đến gần ông Đa-vít, anh ta sấp mình xuống đất và sụp lạy.3 Ông Đa-vít hỏi anh: "Anh từ đâu đến? " Anh trả lời ông: "Tôi đã chạy thoát từ trại Ít-ra-en."4 Ông Đa-vít nói với anh: "Chuyện gì đã xảy ra? Kể lại cho tôi đi! " Anh nói: "Dân đã bỏ chiến trường mà chạy trốn; nhiều người trong dân tử trận, cả vua Sa-un và con vua là ông Giô-na-than cũng đã chết."

11 Ông Đa-vít nắm lấy áo mình mà xé ra, tất cả những người ở với ông cũng vậy.12 Họ cử hành tang lễ, khóc lóc và ăn chay cho đến chiều để tỏ lòng thương tiếc vua Sa-un và ông Giô-na-than, con vua, thương tiếc dân Đức Chúa và nhà Ít-ra-en, vì những người này đã ngã gục dưới lưỡi gươm.
19 "Hỡi Ít-ra-en, trên các đồi của ngươi,những người con ưu tú đã bỏ mình.Than ôi! Anh hùng nay ngã gục!23 Sa-un và Giô-na-than, ôi những con người dễ thương, dễ mến, sống chẳng xa nhau, chết cũng chẳng rời, nhanh hơn chim bằng, mạnh hơn sư tử! 24 Thiếu nữ Ít-ra-en hỡi, hãy khóc Sa-un, người đã mặc cho các cô vải điều lộng lẫy, đính trên áo các cô đồ trang sức bằng vàng. 25 Than ôi! Các anh hùng đã ngã gục giữa lúc giao tranh! Trên các đồi của ngươi, Giô-na-than đã bỏ mình! 26 Giô-na-than, anh hỡi, lòng tôi se lại vì anh! Tôi thương anh biết mấy! Tình anh đối với tôi thật diệu kỳ hơn cả tình nhi nữ.27 Than ôi! Anh hùng nay ngã gục, võ khí đã tan tành! "
 
ĐÁP CA: Tv 79
 
Đ.        Lạy Chúa, xin tỏa ánh Tôn Nhan rạng ngời, để chúng con được ơn cứu độ. (c 4b)
 
2 Lạy Mục Tử nhà Ít-ra-en,Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giu-se như chăn giữ chiên cừu, xin hãy lắng tai nghe! Ngài là Đấng ngự trên các thần hộ giá, 3 xin giãi sáng hiển linh cho dòng dõi Ép-ra-im, Ben-gia-min và Mơ-na-se được thấy. Xin khơi dậy uy dũng của Ngài, đến cùng chúng con và thương cứu độ.
 
5 Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn, đến khi nao Chúa còn nóng giận, chẳng màng chi lời dân Chúa nguyện cầu?6 Cơm Ngài cho ăn chỉ là châu luỵ, nước Ngài cho uống là suối lệ chứa chan. 7 Ngài đã khiến chúng con thành cớ cho lân bang cãi cọ tranh giành, cho thù địch nhạo cười chế giễu. 
BÀI TIN MỪNG
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Cv 16,14b
 
Hall-Hall: Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe Lời của Con Chúa. Hall.
 
TIN MỪNG: Mc 3,20-21
 
20 Một hôm, Đức Giê-su cùng với các môn đệ trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được.21 Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí. 
BÀI GIẢNG
SỐNG VÌ CHÂN LÝ
PHẢI CHẤP NHẬN “BẢN ÁN” ĐIÊN!
 
Đức Giêsu đau đớn nhất không phải là những khổ hình giáng trên Ngài trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Vì những khổ hình ấy, dù có gây kinh hoàng, thì cũng chỉ ba ngày sau đó là hết, rồi Ngài tiến vào vinh quang vĩnh viễn. Nhưng điều làm cho Đức Giêsu  đau khổ nhất,  và xem ra càng ngày càng gia tăng cho đến tận thế nơi Thân  Mình Mầu Nhiệm của Ngài là Hội Thánh. Vì phần lớn nơi người đời có thái độ khinh dể, coi thường, không muốn đón nhận chân lý.
Tin Mừng Marcô từ chương 1 đến chương 3 đã ghi lại cho chúng ta những hoạt động của Đức Giêsu vô cùng vất vả để đáp ứng mọi nhu cầu của đoàn lũ dân tuốn đến với Ngài :
 
      Ngài vào hội đường giảng dạy và trừ thần ô uế xuất khỏi một người.

      Ngài về nhà mẹ vợ của ông Phêrô, thấy bà bị cảm sốt nặng, Ngài chữa lành bà tức khắc.

      Từ bấy giờ dân chúng khắp nơi tuốn đến, nào là kẻ bệnh tật, nào là kẻ bị quỷ ám, Ngài chữa lành họ hết thảy, đến tối mịt mà người ta vẫn còn lũ lượt kéo nhau đến.

      Ngài phải trốn nhu cầu của họ đi cầu nguyện để tiếp tục công việc giảng dạy.

      Gặp người phung hủi kêu xin Ngài chữa lành, Ngài đáp cứu ngay.

      Ngài đến cư ngụ tại một căn nhà ở Capharnaum, trong lúc Ngài giảng dạy, có biết bao nhiêu người tuốn đến xin hết ơn này đến ơn nọ. Hôm đó có bốn người khiêng một người bất toại, không tìm được lối vào nhà để đưa bệnh nhân đến cho Đức Giêsu, họ phải leo lên mái nhà khoét lỗ rồi thả ngay người bất toại xuống trước mặt Ngài, anh được Ngài chữa lành mạnh tức khắc và vác chõng ra về.

      Biết bao ơn Ngài làm cho mọi người như thế, nên được nhiều người khen, nhưng lại càng gia tăng kẻ căm ghét, phẫn uất quyết giết được Ngài, làm Ngài phải chạy trốn đi tắt ngang qua thửa ruộng.
      Thế rồi Ngài vào hội đường giảng dạy, một người bất toại lại được chữa lành.
      Dân từ nam chí bắc, cả dân ngoại, biết Ngài ở đâu là họ lại tuốn đến xin ơn.
      Ngài phải trở về nhà tìm chỗ nghỉ ngơi, thì dân lại kéo đến đông hơn nữa, Ngài phải ra tiếp mọi người đến nỗi không còn giờ nghỉ ngơi ăn uống. Thế mà những người trong thân tộc của Ngài không lấy làm hãnh diện, họ đến bắt Ngài lôi đi và nói với mọi người: “Ông này mất trí rồi !” (x Mc 3,21: Tin Mừng).
Nếu người xa lạ hay kẻ thù của Đức Giêsu làm điều đó, Ngài đỡ nhục. Nhưng đây lại là người trong dòng tộc với Ngài, nói Ngài khùng, mất trí, ai mà không tin ?!
 

Nếu người xa lạ hay kẻ thù của Đức Giêsu làm điều đó, Ngài đỡ nhục. Nhưng đây lại là người trong dòng tộc với Ngài, nói Ngài khùng, mất trí, ai mà không tin ?!

 

Phúc Âm thánh Ga 6,27-66 cũng ghi nhận: Đức Giêsu  giảng một bài quan trọng nhất về mầu nhiệm Thánh Thể, thì bị mọi người, kể cả một số môn đệ Đức Giêsu đều chê bai: Lời gì mà sống sượng thế, ai nghe cho nổi ! Thế là cả đoàn lũ ấy quay gót bỏ đi !

 
Quả thật những điều tốt Đức Giêsu làm để giúp người luôn bị trù dập,khinh dể, ít ai muốn tin theo Ngài là Thiên Chúa để được cứu độ. Bởi vì người ta chỉ lo tìm lợi ích cho thân xác, “chúa của họ là cái bụng, vinh quang đặt nơi điều đáng xấu hổ” (Pl 3,19). Nhất là người ta lo đi tìm quyền bính, và một khi đã có quyền trong tay, thì quyết không để kẻ nào chiếm đoạt.
 
Thực  vậy, Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay đã minh chứng điều đau lòng trên đây: Vua Saolê cũng chỉ vì sợ Đavid tước mất quyền bính của mình, nên ông dùng mọi mưu mô thủ đoạn để quyết tâm giết Đavid cho bằng được. Bởi thế Đavid phải lẩn tránh. Khi giặc đến nhà, Đavid không dám ra nghênh chiến vì sợ vua. Vua Saolê biết mình không thể chống cự lại quân Philitinh, ông đã tự rút gươm kết liễu cuộc đời! Vua Saolê lo bảo vệ quyền bính của mình, cuối cùng mất cả quyền, cả mạng sống !
 
Đavid nghe được tin ấy, ông rất đau lòng, òa lên khóc như con nít, không phải vì thương Saolê đã chết mà thôi, mà còn khóc như hối lỗi mình vì sợ vua giết mà không dám ra nghênh chiến để đem chiến thắng về cho dân tộc và cho vua, khiến vua phải chết nhục ! (x 2 Sm 1,1-27: Bài đọc năm chẵn).
 
Dầu sao tình thương của Đavid dành cho vua Saolê cũng minh chứng cho con người công chính của ông có một không hai trên đời. Nhưng vẫn còn thua xa Đức Giêsu, Ngài đã nghênh chiến với con người độc ác, đến mất mạng, chỉ vì muốn cứu loài người đang lạc xa chân lý, để đưa họ vào con đường sự sống dồi dào! Thế mà loài người vẫn thờ ơ lãnh đạm trước tình thương của Ngài dành cho, làm Ngài phải bật khóc đến hai lần (x Lc 19,41 ; Ga 11,35), còn Đavid chỉ khóc vua Saolê có một lần.
 
Đavid khóc vua Saolê đã làm nổi bật tình yêu của Chúa Giêsu dành cho loài người hơn gấp bội, nhưng chắc chắn Đavid không khóc vì vua Saolê có nếp sống nhân ái tuyệt vời nay đã mất, mà trái lại khóc vì thân phận yếu hèn của loài người bất lực trước lương tâm! Thực vậy, đã nhiều vua Saolê khóc vì Đavid xử quá tốt với ông, thế mà ông cứ nán lại trong sự gian ác!
 
Ta cứ nhìn Đức Giêsu phục vụ, Ngài bị giết chết không phải vì các phép lạ Ngài chữa lành bệnh, hay trừ quỷ, mà Ngài chết chỉ vì không đồng lõa, không thỏa hiệp, không toa rập với những người lãnh đạo tôn giáo thiếu gương mẫu. Cụ thể đã tám lần Ngài nặng lời kết án các Ký lục và Biệt phái: “Khốn cho các ngươi, vì các ngươi khóa cửa Nước Trời không muốn cho ai vào; giả bộ đọc kinh để ngốn tài sản bà góa, làm cho người tòng giáo biến thành con cái hỏa ngục gấp đôi các ngươi ; thề thốt mà không giữ lời thề ; đòi mọi người nộp thuế mà chính mình lại thiếu lòng dạ chính trực ; rửa tay, rửa chén đĩa trước khi dùng bữa mà không tẩy rửa tâm hồn ; tỏ cử chỉ nhân nghĩa: trang hoàng mộ các vị ngôn sứ, nhưng chính các ngươi đã nhúng tay vào giết các ngôn sứ” (Mt 23,13-32) ; trong khi đó Ngài rất nhẹ nhàng sửa lỗi cá nhân về mặt luân lý. Đan cử: người ta dồn Ngài phải xử phạt nặng người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, thì Ngài chỉ nhẹ nhàng nói với chị: “Ta không xử tội con đâu! Đi đi! Và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8,1-11).
 
Hỏi được mấy người trong chúng ta khi biết Bề trên có điều sai lỗi, mà cầu nguyện cho các ngài trước, rồi can đảm góp ý riêng, không được thì thưa với người có trách nhiệm cao hơn, còn đột xuất ở giữa cộng đoàn, ta thấy Bề trên nói hay làm điều gì trái ý Chúa, ta có can đảm đứng lên ra đi hay không? Kinh Thánh dạy: “Ngươi không được thiên vị người yếu thế, cũng không được nể mặt người quyền cao chức cả, nhưng phải xét xử công minh” (Lv 19,15). Nhiều người chỉ vì sợ mà cứ ngồi nán lại để nghe và chứng kiến những điều sai quấy! Trong khi đó đã biết Chúa đặt mình làm người lính canh anh em (x Ed 33,7-9). Khi ta không chu toàn nhiệm vụ lính canh, để cho kẻ thù là tội lỗi đột nhập vào nhà tâm hồn anh em, thì ta phải trả lẽ trước mặt Chúa. Nếu ta cứ sống “đức vâng lời gật gù” ấu trĩ hoặc “tập nhân đức chịu” vậy, mà nhắm mắt làm ngơ trước điều sai trái của anh em, thì sự dữ càng gia tăng biết mấy !
 
Ai cũng phải công nhận rằng dân Mỹ đáng cho mọi người phải khâm phục mà học hỏi, đan cử như toàn dân đã bỏ phiếu bầu chọn ông Bill Clinton làm Tổng thống, nhưng khi người ta biết ông dan díu bất chính với cô Monica Luinki, không ai tha cho ông, người ta tận dụng mọi phương tiện truyền thông để nói lên điều sai trái của ông ; hoặc biết bao nhiêu người biểu tình chống đối Tổng thống Obama, lý do ông cho phép lấy quỹ Liên Bang để yểm trợ cho chương trình phá thai ! Thế mà có ai kết án dân Mỹ thiếu kính trọng thủ lãnh của mình đâu ?!
 
Thiết tưởng nếu Đavid đừng quá kính trọng vua, cũng đừng quá nói tốt về vua, để mặc cho mọi người nhận biết lòng độc ác của vua, chắc chắn không ai muốn ủng hộ,mà những người tiếp tay với vua Saolê để giết Đavid, cũng chỉ vì sợ mất quyền lợi, sợ mang tiếng là không có đức vâng lời Bề trên!
 
Đức Giêsu không tìm cách bảo vệ danh dự, uy quyền của mình, chỉ muốn dốc hết tâm lực phục vụ phàm nhân theo ý Cha trên trời, đến nỗi làm cho những người thân tộc không chấp nhận, nên họ liệt Ngài vào loại điên khùng (x Mc 3,21: Tin Mừng), nhưng chính “cái điên khùng” của Ngài lại chinh phục được nhiều người, khiến những đầu mục Do Thái sợ mất mối lợi, mất danh dự, nên họ quyết tâm giết Ngài, và khi Ngài bị treo trên thập giá, cả rừng người, trong đó có cả kẻ thụ ơn Ngài cũng đồng thanh kết án: “Đúng thật tên này điên!” Nhưng “sự điên rồ của Thiên Chúa thì hơn sự khôn ngoan của loài người, và sự yếu đuối của Thiên Chúa thì mạnh mẽ hơn quyền lực của thế gian” (1Cr 1,18-25). Thật là kỳ diệu, nhờ sự “điên rồ” của Đức Giêsu, nhất là trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, Ngài trở thành Vị Thượng Tế đích thực và duy nhất, tiến thẳng vào cung thánh Giêrusalem trên trời, chứ không như các tư tế phàm nhân tiến vào cung thánh Giêrusalem trần thế đã bị bãi bỏ. Tác giả thư Do Thái viết :
 
Người đã vào cung thánh không phải với máu các con dê, con bò, nhưng với chính máu của mình, Người vào chỉ một lần thôi, và đã lãnh được ơn cứu chuộc vĩnh viễn cho chúng ta,  nếu máu các con dê, con bò cùng với nước tro của nước bò cái đem rảy lên mình những kẻ nhiễm uế về thân xác  theo Luật Môsê, còn thánh hóa được họ, nghĩa là cho thân xác họ trở nên trong sạch, thì máu của Đức Kitô càng hiệu lực hơn biết mấy. Nhờ Thánh Thần hằng hữu thúc đẩy, Đức Kitô đã tự hiến tế như lễ vật vẹn toàn dâng lên Thiên Chúa. Máu của Người thanh tẩy lương tâm chúng ta khỏi những việc đưa tới sự chết, để chúng ta xứng đáng phụng thờ Thiên Chúa hằng sống” (Dt 9,1-3.11-14 ; Bài đọc năm lẻ).
 
Ngài tiến vào cung thánh “đem theo đám tù nhân (kẻ có tội được tha thứ),  Ngài ban ân huệ cho loài người” (Ep 4,8), là những người biết cất lời cầu: “Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe Lời của Con Chúa” (Cv 16,14b: Tung Hô Tin Mừng),và có thể hô lên rằng: “Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và” (Tv 47/46,6: ĐC năm lẻ).
Ông An-đét-xen kể chuyện
 
Một ông vua vô cùng giàu có chẳng thiếu thốn gì, lần kia nói với mấy người thợ may:
-      Ta muốn các ngươi may cho ta chiếc áo đẹp nhất thế gian không ai có.
Thế là ba anh thợ may chụm đầu bàn tính với nhau:
-      Vua có còn thiếu kiểu áo nào đâu, bây giờ chúng ta hãy may cho vua một chiếc áo khôn ngoan vậy.
Ít ngày sau vua hỏi mấy anh thợ may:
-      Áo may xong chưa ?
-      Dạ thưa ngài đã xong. Nhưng áo khôn ngoan này chỉ có những ai khôn ngoan mới  nhìn thấy mà thôi, đứa ngu đần không thể thấy được. Xin vua cởi bỏ hết y phục để mặc thử chiếc áo khôn ngoan này.
Thế là ba anh thợ may ngắm nghía ca ngợi chiếc áo vô hình. Như lời ba anh thợ may đã nói: chiếc áo này chỉ có người khôn ngoan mới nhìn thấy, còn kẻ ngu thì không thấy gì, nhà vua muốn chứng minh mình là người khôn ngoan, chứ không phải là tên ngu đần, nên nói:
-      Ồ tuyệt đẹp!
Vua quay sang hỏi các quan trong triều đình:
-      Các ngươi có thấy áo khôn ngoan của trẫm đẹp không ?
Vì ông nào cũng muốn chứng tỏ mình là người khôn ngoan, ai dại gì nhận mình ngu, nên đều khen:
-      Dạ thưa vua, đẹp tuyệt vời.
Thế rồi những kẻ nịnh thần mời vua ngồi lên kiệu rồng để toàn dân chiêm ngưỡng chiếc áo khôn ngoan chưa từng ai có của vua. Nhưng khi kiệu vua ra đường, mấy đứa trẻ xì xào chỉ trỏ:
-     Ô, vua cởi truồng !
Mấy bà phụ nữ nghe được, la rầy:
-      Im đi ! Chớ nói kẻo mất mạng đấy !
Nhưng mấy đứa trẻ lại khúc khích cười rộ, chúng la to hơn:
-      Ồ, vua cởi truồng thật mà !
Té ra chỉ có mấy đứa bé không có gì để mất mới nói lên sự thật !
 
Vậy chân lý lên ngôi, người bảo vệ chân lý phải sống chét vì chân lý, chấp nhận bia miệng đời kết án “điên”. Thực vậy ai càng thiết tha sống loan báo  và bảo vệ chân lý, thì càng nhiều kẻ ghét, chỉ có một điều đáng mừng là giống Chúa Giêsu chịu đóng định. Bởi thế triết gia Kierkegaard nói: “Làm một Kitô hữu chính danh mà không có chút điên khùng trong cuộc sống, thì chỉ là Biệt phái giả hình”. Chỉ có những ai tin yêu, nghe và làm theo Lời Đức Giêsu mới cất lời cầu: “Lạy Chúa, xin tỏa ánh Tôn Nhan rạng ngời trên chúng con, để chúng con được ơn cứu độ”  (Tv 80/79,4b: ĐC năm chẵn)
 
THUỘC LÒNG
 
Dù nước lũ có dâng lên, dù sóng thần có ập tới, cũng không thể vùi lấp được tình yêu, ai đem hết già tài sự nghiệp đổi lấy tình yêu, ắt sẽ bị người đời khinh dể ! (Dc 8,7)
 
 
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH


 

Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: