Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
29-6 THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ - LỄ VỌNG
Audio
Video
[ Bấm play 2 lần liên tiếp để xem video. Vui lòng chờ chút nếu kết nối mạng chậm ]
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
BÀI ĐỌC I: Cv 3, 1-10
1 Một hôm, ông Phê-rô và ông Gio-an lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín.2 Khi ấy, người ta khiêng đến một người què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp, để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí.3 Vừa thấy ông Phê-rô và ông Gio-an sắp vào Đền Thờ, anh liền xin bố thí.4 Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông Phê-rô nói: "Anh nhìn chúng tôi đây! "5 Anh ta chăm chú nhìn hai ông, tưởng rằng sẽ được cái gì.6 Bấy giờ ông Phê-rô nói: "Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi! "7 Rồi ông nắm chặt lấy tay mặt anh, kéo anh chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá của anh trở nên cứng cáp.8 Anh đứng phắt dậy, đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca tụng Thiên Chúa.9 Toàn dân thấy anh đi lại và ca tụng Thiên Chúa.10 Và khi nhận ra anh chính là người vẫn ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp Đền Thờ, họ kinh ngạc sững sờ về sự việc mới xảy đến cho anh.
ĐÁP CA: Tv 18A
Đ.        Tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu.  (x c 5a)
2 Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm. 3 Ngày qua mách bảo cho ngày tới, đêm này kể lại với đêm kia.
4 Chẳng một lời một lẽ, chẳng nghe thấy âm thanh, 5ab mà tiếng vang đã dội khắp hoàn cầu và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển. Chúa căng lều cho thái dương tại đó.
BÀI ĐỌC II: Gl 1, 11-20
11 Thưa anh em, tôi xin nói cho anh em biết: Tin Mừng tôi loan báo không phải là do loài người.12 Vì không có ai trong loài người đã truyền lại hay dạy cho tôi Tin Mừng ấy, nhưng là chính Đức Giê-su Ki-tô đã mặc khải.13 Anh em hẳn đã nghe nói tôi đã ăn ở thế nào trước kia trong đạo Do-thái: tôi đã quá hăng say bắt bớ, và những muốn tiêu diệt Hội Thánh của Thiên Chúa.14 Trong việc giữ đạo Do-thái, tôi đã vượt xa nhiều đồng bào cùng lứa tuổi với tôi: hơn ai hết, tôi đã tỏ ra nhiệt thành với các truyền thống của cha ông.
5 Nhưng Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người.16 Người đã đoái thương mặc khải Con của Người cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. Tôi đã chẳng thuận theo các lý do tự nhiên,17 cũng chẳng lên Giê-ru-sa-lem để gặp các vị đã là Tông Đồ trước tôi, nhưng tức khắc tôi đã sang xứ Ả-rập, rồi lại trở về Đa-mát.18 Ba năm sau tôi mới lên Giê-ru-sa-lem diện kiến ông Kê-pha, và ở lại với ông mười lăm ngày.19 Tôi đã không gặp một vị Tông Đồ nào khác ngoài ông Gia-cô-bê, người anh em của Chúa.20 Viết cho anh em những điều này, tôi cam đoan trước mặt Thiên Chúa là tôi không nói dối. 
BÀI TIN MỪNG
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 21, 17d
Hall-Hall:  Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con yêu mến Thầy. Hall.
TIN MỪNG: Ga 21, 15-19
15 Sau khi dùng bữa với các môn đệ tại biển Hồ Ti-bê-ri-a, Đức Giê-su Phục Sinh hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy."16 Người lại hỏi: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy."17 Người hỏi lần thứ ba: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? " Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: "Anh có yêu mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo: "Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn."19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: "Hãy theo Thầy." 
BÀI GIẢNG
CHÚA TIỀN ĐỊNH TA LÀM VINH HIỂN NGÀI
Từ muôn thuở Thiên Chúa tiền định cho muôn loài thụ tạo, đặc biệt nơi loài người phải tường thuật vinh quang Thiên Chúa.
Thực vậy: “Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm” (Tv 19/18,2: Đáp ca).
Do đó ông Phao-lô một tên vũ phu bách hại Hội Thánh, để bảo vệ uy tín Luật Mô-sê, Chúa vẫn thương gọi ông trở về ơn gọi bẩm sinh từ trong lòng mẹ, để loan báo Tin Mừng mà ông đã trực tiếp được Chúa Giêsu dạy ở Ả-rập ba năm, và để việc rao giảng Tin Mừng của ông không ra vô hiệu, ông phải hiệp thông với Tông Đồ thủ lãnh là ông Phê-rô cùng với Gia-cô-bê Giám mục Giê-ru-sa-lem, trung tâm Do-thái giáo (x Gl 1, 11-20: Bài đọc II).
Vì chưng ai được Chúa tuyển chọn làm Tông Đồ cho Ngài đều chung một sứ mệnh cao cả nhất là đặt Chúa Giê-su vào tâm hồn đồng loại. Đó là lý do hai ông Phê-rô và Gioan lên Đền Thờ cầu nguyện, gặp anh què bẩm sinh ngửa tay xin của bố thí, vì thời đó các Tông Đồ có rất nhiều tiền của, nhờ giáo dân bán ruộng đất lấy tiền dâng cho các ông, để chia sẻ cho người nghèo, các Tông Đồ không còn tay đón nhận, giáo dân phải đặt tiền của dưới chân các ngài (x Cv 4, 34-35). Thế mà ông Phê-rô lại nói với người ăn xin: “Tiền bạc tôi không có”. Có  nghĩa là tôi có chia sẻ tiền của cho anh, anh vẫn là kẻ què ăn xin ! Thế nên tôi cho anh Chúa: “Nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Nazareth, anh hãy bước đi”. Rồi cầm lấy tay phải nó, ông cho nó chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá nó chắc lại, nó nhảy vùng lên và đứng dậy, đi lại được, rồi nó vào Đền Thờ với hai ông vừa đi vừa nhảy và ngợi khen Thiên Chúa. Toàn dân đều thấy nó đi và ngợi khen Thiên Chúa, tin này được loan nhanh làm  nhiều người sửng sốt trước sự việc xảy ra cho nó” (Cv 3, 1-10: Bài đọc I). Điều ấy làm cho “tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu” (Tv 19/18,5a: Đáp ca).
Để làm tròn sứ mệnh trong ơn gọi Chúa trao, Chúa Giê-su không đòi hỏi ta phải có tài năng, địa vị, bằng cấp, tài sản, mà Ngài chỉ đòi ta sống Đức Ái. Vì thế mà khi Chúa Giê-su trao quyền lãnh Hội Thánh cho ông Phê-rô, Ngài chỉ hỏi ông về tình yêu  :
Trước nhất, ta phải phân biệt hai động từ yêu được dùng trong trình thuật này :
          * Agapê: yêu vô vị lợi, không phân biệt bạn hay thù.
          * Philein: Yêu trong tình bạn, đặt trên công bằng giao hoán.
Ta thấy ba lần Chúa Giê-su hỏi và ông Phê-rô trả lời :
-    Con có Agapê Thầy không ? Dạ, con Philein Thầy. Con hãy chăn chiên (Arnia).
-    Con có Agapê Thầy không? Dạ, con Philein Thầy. Con hãy chăn cừu (Probata).
-    Con Philein Thầy sao ? Dạ, con Agapê Thầy. Con hãy chăn cừu (Probata).
Như vậy,
a- Chỉ khi nào thủ lãnh Phê-rô trả lời Agapê, Chúa Giê-su mới đồng ý, nghĩa là phải yêu như Chúa yêu mới đạt.
b- Ba lần Chúa Giê-su hỏi về tình yêu của ông Phê-rô, Ngài muốn ông chuộc lại ba lần đã chối Thầy. Vì thế lần thứ nhất Chúa Giê-su hỏi ông: “Phê-rô, con có yêu mến Thầy HƠN những người này không ?” (Ga 21,15: Tin Mừng).
Chữ HƠN ở đây có ý nhắc đến lần ông đã tự mãn thề thốt: “Dù mọi người đều vấp ngã vì Thầy, còn con, con sẽ không bao giờ vấp ngã !” (Mt 26,33)Nhưng rồi sau đó ông đã chối Thầy ba lần !?
Bởi thế, sau ba lần Thầy hỏi về tình yêu của ông, ông hiểu ý Thầy muốn ông nhớ lại ba lần ông đã chối Thầy, nên ông buồn và khiêm tốn trả lời: “Lạy Thầy, Thầy thông hay mọi sự (con đã chối Thầy ba lần), Thầy biết con yêu mến Thầy !” (Ga 21,17: Tung Hô Tin Mừng) Lúc đó Chúa mới trao quyền cho ông thâu họp mọi người trên dương thế thuộc về Hội Thánh, mà “thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến!” (Thánh Gioan Vianey).
Tình yêu ấy phải thể hiện cách cụ thể là phục vụ và chết giống như Thầy Giê-su. Đó là lý do  Đức Giê-su nói với ông Phê-rô: “Ta bảo ngươi, khi ngươi còn trẻ ngươi tự thắt lưng mình và đi đâu tùy ý, nhưng khi đã về già, ngươi sẽ giăng tay ra và người khác sẽ thắt lưng cho, lôi đi nơi ngươi không muốn”. Ngài nói vậy để ám chỉ ông Phê-rô phải chết cách nào mà tôn vinh Thiên Chúa. Nói thế rồi Ngài bảo ông: “Hãy theo Ta” (Ga 21, 15-19: Tin Mừng).
Theo truyền khẩu: ông Phê-rô xin lý hình đóng đinh ngược với Thầy Giê-su trên thập giá, vì ông cảm thấy không xứng đáng được chết giống như Thầy.
Như vậy, con đường theo Thầy Giê-su, ta phải nhìn thấy trước bóng dáng thập giá, chỉ có tình yêu mới có thể thúc bách đi tới. Vì thế thánh Augustin nói: “Ở đâu có tình yêu ở đó hết khó nhọc, giả như có khó nhọc thì lại yêu chính sự khó nhọc ấy”.
THUỘC LÒNG
Thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến! (Thánh Gioan Vianey)
http://phaolomoi.net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
  

Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: