Kinh Thánh
Thời kỳ
Sách
Chương
 
      DVD Cha Danh - Cha Thái

Bài giảng
CHÚA NHẬT 2 MÙA CHAY - NĂM C
Audio
Video
Video
BÀI ĐỌC 1 VÀ 2 (NẾU CÓ)
 BÀI ĐỌC I : St 15,5-12.17-18

            Khi ấy Thiên Chúa 5 đưa ông Ab-ra-ham ra ngoài và phán: "Hãy ngước mắt lên trời, và thử đếm các vì sao, xem có đếm nổi không." Người lại phán: "Dòng dõi ngươi sẽ như thế đó! "6 Ông tin Đức Chúa, và vì thế, Đức Chúa kể ông là người công chính.

7 Người phán với ông: "Ta là Đức Chúa, Đấng đã đưa ngươi ra khỏi thành Ua của người Can-đê, để ban cho ngươi đất này làm sở hữu."8 Ông thưa: "Lạy Đức Chúa, làm sao mà biết là con sẽ được đất này làm sở hữu? " 9 Người phán với ông: "Đi kiếm cho Ta một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con cừu đực ba tuổi, một chim gáy và một bồ câu non."10 Ông kiếm cho Người tất cả những con vật ấy, xẻ đôi ra, và đặt nửa này đối diện với nửa kia; còn chim thì ông không xẻ. 11 Mãnh cầm sà xuống trên các con vật bị giết, nhưng ông Áp-ram đuổi chúng đi.

12 Lúc mặt trời gần lặn, thì một giấc ngủ mê ập xuống trên ông Áp-ram; một nỗi kinh hoàng, một bóng tối dày đặc bỗng ập xuống trên ông.

            17 Khi mặt trời đã lặn và màn đêm bao phủ, thì bỗng có một lò nghi ngút khói và một ngọn đuốc cháy rực đi qua giữa các con vật đã bị xẻ đôi.18 Hôm đó, Đức Chúa lập giao ước với ông Áp-ram như sau : "Ta ban cho dòng dõi ngươi đất này, từ sông Ai-cập đến Sông Cả, tức sông Êu-phơ-rát."

ĐÁP CA  : Tv 26

Đ. 1a   Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,

            tôi còn sợ người nào ?

1 Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi, tôi còn sợ người nào? Chúa là thành luỹ bảo vệ đời tôi,  tôi khiếp gì ai nữa?

7 Lạy Chúa, cúi xin Ngài nghe tiếng con kêu, xin thương tình đáp lại. 8a  Nghĩ về Ngài, lòng con tự nhủ: hãy tìm kiếm Thánh Nhan.

8b Lạy Chúa, con tìm thánh nhan Ngài, 9 xin Ngài đừng ẩn mặt. Tôi tớ Ngài đây, xin đừng giận mà ruồng rẫy, chính Ngài là Đấng phù trợ con.

13 Tôi vững vàng tin tưởng sẽ được thấy ân lộc Chúa ban trong cõi đất dành cho kẻ sống. 14 Hãy cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào ! Hãy cậy trông vào Chúa.

BÀI ĐỌC II : Pl 3,17- 4,1

               17 Thưa anh em, xin hãy cùng nhau bắt chước tôi, và chăm chú nhìn vào những ai sống theo gương chúng tôi để lại cho anh em.18 Vì, như tôi đã nói với anh em nhiều lần, và bây giờ tôi phải khóc mà nói lại, có nhiều người sống đối nghịch với thập giá Đức Ki-tô: 19 chung cục là họ sẽ phải hư vong. Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian.20 Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giê-su Ki-tô từ trời đến cứu chúng ta.21 Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.

               4   1 Bởi vậy, hỡi anh em thân mến lòng tôi hằng tưởng nhớ, anh em là niềm vui, là vinh dự của tôi. Anh em rất thân mến, anh em hãy kết hợp với Chúa mà sống vững vàng như vậy.

BÀI TIN MỪNG
 TUNG HÔ TIN MỪNG : x Lc 9,35

               Từ đám mây sáng chói, tiếng Chúa Cha phán rằng : Đây là Con yêu dấu, làm vui thỏa lòng Ta, hãy vâng nghe Lời Người.

TIN MỪNG : Lc 9, 28b-36

               28 Hôm ấy, Đức Giê-su lên núi cầu nguyện đem theo các ông Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê.29 Đang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói loà.30 Và kìa, có hai nhân vật đàm đạo với Người, đó là ông Mô-sê và ông Ê-li-a.31 Hai vị hiện ra, rạng ngời vinh hiển, và nói về cuộc xuất hành Người sắp hoàn thành tại Giê-ru-sa-lem.32 Còn ông Phê-rô và đồng bạn thì ngủ mê mệt, nhưng khi tỉnh hẳn, các ông nhìn thấy vinh quang của Đức Giê-su, và hai nhân vật đứng bên Người.33 Đang lúc hai vị này từ biệt Đức Giê-su, ông Phê-rô thưa với Người rằng: "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a." Ông không biết mình đang nói gì.34 Ông còn đang nói, thì bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Khi thấy mình vào trong đám mây, các ông hoảng sợ. 35 Và từ đám mây có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người! "36 Tiếng phán vừa dứt, thì chỉ còn thấy một mình Đức Giê-su. Còn các môn đệ thì nín thinh, và trong những ngày ấy, các ông không kể lại cho ai biết gì cả về những điều mình đã thấy.

BÀI GIẢNG
 HÃY NGHE LỜI CON THIÊN CHÚA

 

            Cách dùng Lời Chúa để chiến thắng mọi cuộc tấn công do satan gây nên trong Chúa nhật I mùa Chay đã trở thành chứng từ sống động và cụ thể, để động viên mọi người thêm tin tưởng thực thi mệnh lệnh của Cha trên trời : “Đây là Con chí ái Ta, các ngươi hãy nghe Lời Ngài”, có thế con người mới đạt được vinh quang mà Tin Mừng Chúa nhật II này đã hé mở cho ba môn đệ thấy trước.

            Nhưng hôm nay, chúng ta nghe Lời Con Thiên Chúa ở đâu ? Để hiểu được thế nào là Lời Con Thiên Chúa, ta hãy xem cách bố cục mạc khải như sau :

 

        Nhìn vào lược đồ trên cho chúng ta thấy : những gì xảy ra ở (4) thì cũng diễn ra ở (1) và (2) ; đồng thời cũng sẽ xảy ra ở (3) .

            Như thế :

1/ HIỂN DUNG MINH CHỨNG ĐỨC GIÊSU CHIẾN THẮNG SATAN TRONG SUỐT CUỘC ĐỜI NGÀI CHỊU CÁM DỖ, KHỞI ĐI TỪ PHÉP RỬA Ở SÔNG GIOĐAN CHO TỚI NÚI SỌ.

            Bằng chứng :

a-     Phép rửa và Hiển Dung :

Lời của Chúa Cha giới thiệu Đức Giêsu cho nhân loại : “Đây là Con chí ái Ta, kẻ Ta đã chọn”, chỉ xuất hiện hai lần trong cuộc đời của Ngài (phép rửa ở sông Giođan :  Lc 3,22 ; Hiển Dung ở núi cao : Lc 9,35).

            b- Cám dỗ và Hiển Dung :

            Đức Giêsu bị cám dỗ liên lỉ, điển hình :

            * Đầu đời công khai, qủy cám dỗ Đức Giêsu tới ba lần, nó đều thất bại. Nhưng nó còn chờ thời cơ tấn công tiếp. (x Lc 4,13)

            * Khi Hiển Dung, môn đệ cám dỗ Đức Giêsu : “Thầy đừng xuống núi, hãy ở lại nơi lều chúng con sẽ dựng để thụ hưởng vinh quang” ! (x Lc 9,33t)

            * Vào cuối đời, mọi người cám dỗ Đức Giêsu : “Ông hãy nhảy từ thập giá xuống coi !” (x Mt 27,40)

            Nhưng Đức Giêsu đã dùng Lời mà thắng tất cả qua dấu hiệu Ngài tỏ vinh quang cho ba môn đệ thấy trước trên núi Hiển Dung.

            Bởi đó các chi tiết ở núi Hiển Dung đều xảy ra vào giờ Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Giêsu:

            * Vào ngày thứ 8 (x Lc 9,28 = Lc 24,1).

            * Đức Giêsu đem theo các ông Phêrô, Gioan và Giacôbê lên núi (x Lc 9,28 =              Mt 26,37).

            * Thầy cầu nguyện, còn ba trò ngủ say ! (x Lc 9,32 = Lc 22,46)

            * Mây bao phủ ngọn núi (x Lc 9,34 = Cv 1,9).

            * Hai vị từ trời đến đàm đạo với Đức Giêsu (x Lc 9,30 = Ga 20,12 = Cv 1,10).

2/ HIỂN DUNG DẪN TA VÀO THAM DỰ PHỤNG VỤ CỦA HỘI THÁNH ĐỂ ĐẠT VINH QUANG.

            Có một sự kiện mang kịch tính đã xảy ra lúc Đức Giêsu bảo người ta : “Muốn nghe giáo lý của tôi, cứ vào Nhà Thờ hỏi người đã nghe tôi nói” (x Ga 18,19-21), tức khắc ở trong sân có đám đông dân chúng đến dự phiên tòa xử Đức Giêsu, một đứa tớ gái hỏi ông Phêrô, là thủ lãnh những người đã nghe Ngài.

            - Cả bác nữa, bác cũng ở với ông Giêsu người Galilê?

            Vừa nghe nói thế ông Phêrô giật bắn người lên và chối phắt :

            - Tôi chẳng biết chị đang nói gì ?

            Một lúc sau, cô gái khác nói với mọi người :

            - Bác này đã ở với Giêsu người Nadareth.

            Ông Phêrô liền kéo gân cổ lên :

            - Tôi không biết người ấy.

            Trước tòa án, Đức Giêsu nhất quyết không rút lại lời nói :

            - Cứ hỏi người đã nghe tôi nói.

Thế là người ta lại hỏi ông Phêrô lần thứ ba : “nghe giọng bác nói lộ tẩy rồi”. Có nghĩa là người ta nghe giọng ông Phêrô, đã tố cáo ông thuộc về Đức Giêsu, nhưng ông cũng vẫn chối! Tức thì gà gáy làm ông chợt tỉnh ngộ liền sám hối vì đã hèn nhát chối Thầy. Do đó ông bật khóc bởi biết rằng Thầy vẫn tín nhiệm ông. Từ đó ông đã không tiếc mạng sống mình để làm chứng cho Thầy ! (x Mt 26,69-75 ; Ga 21,19)

            Vậy Đức Giêsu đã trao quyền giảng Lời cho các môn đệ, thì cho dù họ có bất xứng như ông Phêrô chối Thầy đi nữa, Ngài vẫn cứ bảo người ta : “Hãy hỏi người đã nghe tôi nói”, nghĩa là lúc này họ chối không biết, nhưng lúc khác họ sẽ phải nói !

            Ta lưu ý : người ta biết ông Phêrô thuộc về Đức Giêsu nhờ nghe giọng Phêrô nói. Không biết người khác nghe giọng ta, họ có nhận ra ta thuộc về Chúa Giêsu hay không ? Nếu không thì cũng là cách ta đang chối Chúa.

            Đến đây ta phải xác tín rằng “Ai muốn nghe giáo lý của Chúa Giêsu, hãy vào Nhà Thờ hỏi người đã nghe Ngài  nói",  điều ấy còn giá trị hơn đi tìm những điều ở dưới đất, để phục vụ cho cái bụng đáng xấu hổ, vì tôn thờ nó là chúa của mình ! (x Pl 3,19 : Bài đọc II) Thánh Phaolô khuyên các tín hữu : “Anh em hãy bắt chước chúng tôi” (Pl 3,17 : Bài đọc II) là tích cực tham dự phúc lộc trên trời đã kéo xuống Phụng Vụ trong Nhà Thờ, để chúng ta được nghe Lời khôn tả, như thánh Phaolô đã được nghe khi Chúa cất nhắc ông lên  tầng trời thứ ba (x 2Cr 12,4t), và ta lại còn được kết hiệp với Đấng Phục Sinh (rước lễ) hầu được trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài (x Bài đọc II : Pl 3,17-4,1).

            Để minh chứng Chúa buộc mọi người phải nghe Hội Thánh giảng dạy :

            Trong lúc Đức Giêsu Hiển Dung, Chúa Cha đã giới thiệu Con của Người, và buộc loài người phải nghe Lời Con của Người : “Đây là Con Ta yêu dấu, hằng làm đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe Lời Ngài’’ (Lc 9,35 : Tin Mừng). Thế mà  sau đó, Đức Giê-su lại ra lệnh cho các môn đệ : “Chúng con phải im lặng cho đến khi Con Người từ cõi chết sống lại” (Mc 9,9). Như chúng ta đã xác định từ lúc Đức Giêsu bị xử án, Ngài chấm dứt giảng dạy, vì đã trao quyền giáo huấn cho Hội Thánh, và khi Ngài phục sinh, các môn đệ chính thức được Đức Giêsu sai đi rao giảng Tin Mừng ! (x Mt 28,19-20). Vậy lệnh Đức Giêsu cấm các môn đệ  không được nói gì lúc ở trên núi hiển dung đi xuống, TRỞ THÀNH LỜI GIẢI THÍCH lệnh : “Chúa Cha bảo phải nghe Lời Con của Người”, chính là CHÚA CHA BUỘC MỌI NGƯỜI PHẢI NGHE LỜI HỘI THÁNH, nhất là đến dự tiệc Thánh Thể để được Chúa ở cùng. Nhờ được đón nhận Lời Chúa và rước lễ, chúng ta mới ra đi phục vụ đồng loại với lòng quảng đại, nhân ái như ông Ab-ra-ham, sau khi ông bước theo tiếng gọi của Thiên Chúa, ông đã sẵn sàng nhường miền đất phì nhiêu cho cháu Lót, cả khi cháu bị kẻ ác đến cướp hết tài sản, ông Abraham cũng sẵn sàng đem quân giúp Lót lấy lại của đã bị cướp! (x St 13t) Vì thế ông Abraham được Thiên Chúa chúc phúc : “Dòng giống của ngươi đông như sao trời như cát bãi biển”. Để bảo đảm cho lời chúc phúc ấy, Chúa bảo ông lấy con vật xẻ đôi mà tế lễ dâng Ngài, lúc ấy có lửa ngang giữa xác con vật đã bị xẻ đôi – đó là dấu bên nào phản bội sẽ bị phân thây như con vật ! (x Bài đọc I : St 15,5-12.17-18)

 

            Thế mà sau này, chúng ta là con cháu thuộc dòng giống ông Abraham đã phản bội Thiên Chúa, chúng ta lại không bị phân thây, mà chính Con Thiên Chúa, Đấng hằng trung tín với lời giao ước đã bị phân thây, chết nhục nhã trên thập gía, để làm hoàn tất Hy Lễ mới, hơn lễ tế của ông Abraham xưa. Vì thế, Chúa hằng khao khát mời gọi mọi người đến tham dự (x Lc 22,15 ; Ga 19,28), để không chỉ vì được  tái lập Giao Ước với Chúa, mà còn được lãnh nhận di chúc đã được ký kết bằng Máu Thánh Con Cha trên trời (x Dt 9,16). Đó là cách ta được tham dự vào vinh quang của Chúa như trên núi Hiển Dung đã được tiên báo. Điều ấy cho ta xác tín rằng “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi, tôi còn sợ người nào ? Chúa là thành lũy bảo vệ đời tôi,tôi khiếp gì ai nữa !” (Tv 27,26 : Đáp ca)

THUỘC LÒNG.

            Chúa Giêsu dạy : “Ai muốn nghe giáo lý của tôi, cứ vào Nhà Thờ hỏi người nghe tôi nói, vì hằng ngày tôi giảng dạy trong đó !” (x Ga 18,19-21)

http://phaolomoi.net

LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH

 

 


Gửi phản hồi - thắc mắc

Tên của bạn *
Địa chỉ
Email *
Điện thoại
   
Câu hỏi

Lên đầu trang
Các bài giảng khác: